CẦU THỦ NGUYỄN CHÍ BẢO

Nguyễn Chí Bảo sinh năm 1973 quê ở Long An. Hàng ngày, khi người dân đi ngang qua MobiFone trên đường Tô Hiến Thành (Q.10, TP.HCM) đều thấy một bác bảo vệ lớn tuổi ngồi đó, mắt dán vào dòng người qua lại. Ít ai biết rằng, người gác đền này từng có những năm tháng lẫy lừng khi chơi bóng cho ĐTQG Việt Nam và từng là thần tượng của biết bao bạn trẻ thời kỳ đầu hội nhập. 25 năm trôi qua, nhiều người vẫn nhớ những khoảnh khắc tả xung hữu đột của các cầu thủ như Huỳnh Đức, Quốc Cường, Minh Chiến, cùng những pha leo biên nhanh chóng của Lê Đức Anh Tuấn, Công Minh, Hữu Đang, những bước nhảy múa của Hồng Sơn, những pha cắt bóng và lăn xả của Mạnh Cường, Hữu Thắng, và sức mạnh bay lộn của thủ môn Văn Cường. Thế hệ này được coi là "vàng" mặc dù chưa giành được giải vàng, nhưng để lại trong ký ức và trái tim người hâm mộ bằng những hình ảnh đẹp và thân thương nhất. Tuy nhiên, nếu không nói đến Nguyễn Chí Bảo, một hậu vệ cánh công thủ toàn diện, sẽ là một thiếu sót. Bảo được coi là "cơn lốc phải" với những pha dâng lên nhanh và những cú sút xa quyết đoán, khiến nhiều hàng thủ phải rúng động. HLV đội tuyển VN Weigang từng nhận xét rằng, "Chí Bảo không cao, nhưng mọi người vẫn phải ngước nhìn”. Nguyễn Chí Bảo sinh năm 1972, đến với bóng đá khi mới 16 tuổi khi được một người anh dẫn vào sân Hoa Lư để tham gia tuyển sinh của trường năng khiếu nghiệp vụ. Trường năng khiếu nghiệp vụ được coi là nền tảng đào tạo bóng đá tốt nhất trong khi TP.HCM trong thời kỳ trước. Sau khi hoàn thành khóa huấn luyện 4 năm và gia nhập Công an TP.HCM, Nguyễn Chí Bảo trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp, đáp ứng được mong đợi của gia đình và bạn bè. Năm 1996, Chí Bảo chuyển sang Hà Nội T&T và tham gia giải V-League, giải bóng đá hàng đầu tại Việt Nam. Chàng trai đã giúp đội bóng giành vô địch giải đấu 2 lần và trở thành cầu thủ quan trọng của đội bóng trong suốt thời gian chơi tại Hà Nội T&T. Sau khi nghỉ hưu, Chí Bảo đã trở thành huấn luyện viên và đã giúp nhiều cầu thủ trẻ phát triển trong sự nghiệp của mình. Trong giai đoạn đó, Chí Bảo trở thành một trong những cầu thủ hậu vệ đáng gờm trong bảng xếp hạng của TP.HCM với khả năng chơi trên cánh cầu với sức mạnh và tinh tế. Ông cảm thấy mình may mắn vì được cho mượn cho các đội bóng mạnh tại TP.HCM và đã nhanh chóng thích nghi với vị trí hậu vệ cánh. Chí Bảo nghĩ rằng tính cách vui vẻ và tự tin của mình cũng đã giúp ông có định vị trong đội bóng và giữ vững chỗ đứng. Sự nghiệp của Chí Bảo được xem là ngắn ngủi nhưng đầy đủ những điều tuyệt vời. Anh đã góp mặt trong đội tuyển quốc gia dưới thời HLV Weigang, đồng thời là một trong những vệ ngày của đội tuyển. Chí Bảo được nhiều người yêu mến với sự mạnh mẽ, ổn định và nhiệt huyết trong trò chơi. Một HLV từng dẫn dắt đội tuyển nhận xét rằng, nếu cần chọn một hậu vệ cánh chơi chủ động và cực kỳ nhiệt huyết, họ sẽ chọn Chí Bảo. Tuy nghiệp của anh ngắn ngủi nhưng đầy đủ những khoảnh khắc tuyệt vời. Trận chung kết giải Vô địch quốc gia 1996 giữa Công an TP.HCM và Đồng Tháp tại sân Cao Lãnh đã gặp sự cố khi cầu thủ Nguyễn Tuấn Hùng bị rượt đuổi bởi đồng đội. Sự việc này đã ảnh hưởng đến sự nghiệp của cầu thủ khi anh bị treo giò trong 1 năm. Do điều này, anh đã mất suất vào đội tuyển và phong độ cũng giảm xuống, kết thúc sự nghiệp của cầu thủ sớm hơn. "Tôi đã bộc trực và có nhiều lúc nóng nảy, nên tôi phản kháng trọng tài khi tôi nghĩ họ thổi sai. Nhưng thôi, đó là cuộc sống, tính cách của chúng ta thể hiện trên sân và tôi chấp nhận những gì tôi đã làm và quyết định," Chí Bảo nhớ lại.

Chí Bảo, một cầu thủ bóng đá từng tham gia trận chung kết giải Vô địch quốc gia năm 1996, đã chia tay với bóng đá vào tuổi 28 khi ra khỏi ngành công an. Anh đã tìm đến một công việc mới tại bưu điện và làm đó gần 20 năm. Khi nhắc đến công việc mới, Chí Bảo chỉ cười nhẹ và không cảm thấy buồn. Anh giải thích, "Trong suốt thời gian chơi bóng đá, tôi chỉ cần ở nhà bảo vệ khung thành và cho bóng cho anh em. Khi rời sân cỏ, tôi không có nghề khác để lận lưng sau khi chia tay bóng đá nên việc làm tại bưu điện đủ để sống qua ngày, và tôi vui về điều đó". Cuộc sống ai cũng muốn có lợi danh và vật chất tốt, nhưng có một số người cho rằng công việc hiện tại của Chí Bảo là bảo vệ với mức thu nhập chỉ khoảng 10 triệu đồng mỗi tháng không tương đối. Một số người đã đề nghị giúp anh quay trở lại bóng đá, nhưng Chí Bảo tự nhỏ nhẹ. "Cảm ơn sự quan tâm của mọi người, nhưng thời điểm đó đã qua. Tôi vẫn yêu bóng đá và muốn có một cuộc sống tốt hơn, nhưng bây giờ tôi gần 50 tuổi rồi, tôi cần phải chọn sự an toàn và ổn định cho cuộc đời mình". Chí Bảo tìm kiếm sự vui và thoải mái trong cuộc sống. Anh có một gia đình và hai con cậu tại Q.8. Con gái anh đã học đại học. Hằng tuần, anh vẫn xách giày ra sân chỉ để tìm chút mồ hôi. Niềm vui đơn giản và đem lại cảm giác tốt nhất cho anh là sau trận đấu cuối tuần, ngồi chung cùng bạn bè chia sẻ và hàn huyên. Khi đó, anh như được quay trở lại ký ức 25 năm trước về một thời oanh liệt, khi anh là một thủ thành già gây kinh hoàng cho đối thủ. Về hậu vệ Chí Bảo, các fan bóng đá Sài Gòn nhớ như nối chặt cầu thủ Công An TP.HCM đạt thành tích vô địch năm 1995. Thời đó, đội bóng đã có một đội hình gồm nhiều cầu thủ talent, chẳng hạn như Lê Huỳnh Đức, Trần Minh Chiến, Nguyễn Liêm Thanh và Nguyễn Chí Bảo, đánh bại tất cả đối thủ. Họ cũng là những ngôi sao trong "Thế hệ vàng" của bóng đá Việt Nam, giành được Huy chương bạc SEA Games năm 1995 và Huy chương đồng Tiger Cup 1996. Đây cũng là hai giải đấu tiên quyết, đem đến vị trí của Việt Nam trở thành một đối tác mạnh trong bóng đá khu vực sau khi đầu hội nhập. Tại mùa giải 1993-1994, Chí Bảo được chứng kiến rực rỡ với sự hướng dẫn của HLV Phạm Huỳnh Tam Lang. Trong trận chung kết giải toàn quốc năm đó, Cảng Sài Gòn đạt thắng với tỷ số 2-0 trước Công An TP HCM, giành chiến thắng vô địch. Nguyễn Hữu Khương, Giám đốc Công An TP HCM đã chứng kiến màn trình diễn tốt của Chí Bảo và yêu cầu lãnh đạo CLB để họ giới thiệu anh trở lại ngay lập tức. Chí Bảo là một hậu vệ tài năng trong bóng đá Sài thành. Anh đã gây ấn tượng mạnh mẽ với sự dìu dắt của HLV Phạm Huỳnh Tam Lang trong mùa giải 1993-1994 và giúp Cảng Sài Gòn chiến thắng trong trận chung kết giải đội mạnh toàn quốc với tỉ số 2-0. Tuy nhiên, sau khi bị án phạt kỷ lục năm ấy, Chí Bảo bị mất suất đá chính trong CLB và đội tuyển Việt Nam. Những đóng góp của anh đã trôi tuột vào quên lãng, chỉ Huỳnh Đức mới được đặc cách sớm trở lại đội tuyển. Hậu vệ giải nghệ năm 1972 nói rằng cuộc đời đã chọn ông và đó là con đường ông quyết định đi theo. Anh tự bươn chải kiếm sống, một mình cùng vợ chăm sóc hai con. Con gái lớn Tuyết Như của anh hiện đang học lớp 11 trường chuyên Pháp Marie Curie. Cậu con út Bảo Linh mới học lớp 4 nhưng đã đá bóng giỏi chẳng kém bố. Cựu danh thủ Chí Bảo tự hào cho biết, Linh thích đá hậu vệ và cản phá đối phương ghi bàn giống bố. Thấy cháu mê bóng đá, ông cho cháu đến tập luyện cùng các đồng đội cũ như Bá Hùng, Sỹ Thành, Tiến Thành tại Trung tâm bóng đá Công an TP HCM. Bản thân ông đã trở thành một tay chơi lão luyện từ đó, vì vậy ông cảm thấy việc gửi cháu trai của mình đến cùng một nơi là đúng đắn. Nhìn hoàn cảnh khó khăn của đội bóng cũ, nhiều bạn bè đã ra sức thuyết phục Chí Bảo trở lại làm công tác huấn luyện ở V-League hoặc giải hạng Nhất. Tuy nhiên, anh từ chối vì cảm thấy mình vẫn có thể lo cho gia đình.



Đăng nhận xét

0 Nhận xét