Mai Đức Chung là một cầu thủ đa năng, có thể chơi tại nhiều vị trí trên sân cầu. Sở trường của ông là tiền vệ hoặc tiền đạo, tuy nhiên trong các trận đấu, ông cũng có khả năng chơi ở vị trí hậu vệ. Trong thời đỉnh cao của sự nghiệp cầu thủ, ông đã được biết đến với biệt danh "Chung điền kinh" vì sức khỏe vẫn sức và khả năng chạy không mệt mỏi. Trong sự nghiệp cầu thủ đầu tiên, ông đã nhận được nhiều lời mời đá của các câu lạc bộ nổi tiếng như Tổng cục Đường sắt và Công an Hà Nội. Tuy nhiên, ông chọn đá cho một câu lạc bộ có tên tuổi thấp hơn là Xe ca Hà Nội (đây là nguồn gốc của biệt danh Chung "xe ca"). Sau khi giải nghệ, ông tiếp tục tập trung vào việc dạy dỗ cho các cầu thủ trẻ và trở thành huấn luyện viên của một số câu lạc bộ trong vòng đời sự nghiệp cầu thủ. Ông đã tạo ra nhiều cầu thủ tài năng và giúp cho các câu lạc bộ đạt được nhiều thành tựu. Sự nghiệp cầu thủ và huấn luyện viên của ông đã giúp ông được nhớ đến với nhiều đời mới và để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng người hâm mộ bóng đá Việt Nam.
Mai Đức Chung đã là trợ lý huấn luyện viên số 1 cho Alfred Riedl tại đội tuyển bóng đá nam Việt Nam trong một thời gian dài. Năm 2007, khi Riedl vắng mặt do phải trải qua một phẫu thuật, Mai Đức Chung đã chủ động nắm quyền dẫn dắt đội tuyển bóng đá Olympic Việt Nam và giành được một số thắng lợi quan trọng trước đối tác Tây Á. Trong vòng loại Olympic Bắc Kinh 2008, huấn luyện viên trưởng Riedl đã giao cho ông chỉ đạo đội tuyển Olympic trong ba trận đấu cuối cùng. Điều này đã giúp ông Mai Đức Chung tăng cường tầm quan trọng và giữ vị trí của mình trong giới huấn luyện viên bóng đá tại Việt Nam. Sau khi giành chiến thắng tại Merdeka 2008, ông tiếp tục dẫn dắt U-22 Việt Nam đến nhiều thành tựu khác như giành huy chương vô địch khu vực Southeast Asian Games 2009 và tổ chức SEA Games 2011. Sự nghiệp của ông trở thành một trong những câu chuyện thành công nhất trong lịch sử bóng đá Việt Nam.
Trong tháng 5 năm 2009, sau những thay đổi về huấn luyện viên trưởng tại câu lạc bộ Bình Dương, ông đã bất ngờ được mời vào vị trí huấn luyện viên trưởng. Thành tích đáng kể của ông trong thời gian làm việc tại Bình Dương là đến bán kết AFC Cup 2009, đây là kết quả tốt nhất mà một câu lạc bộ bóng đá Việt Nam đã đạt được trên sân chơi châu lục. Kết thúc V-League 2009, Bình Dương đã giành vị trí á quân và ghi được số bàn thắng nhiều nhất. Tuy nhiên, tháng 4 năm 2010, sau khi 8 vòng đấu của V-League 2010, ban lãnh đạo của Becamex Bình Dương không hài lòng với vị trí thứ 4 và kết quả của đội, do đó họ đã sa thải ông. Năm 2015, ông được mời về ở giai đoạn giữa mùa giải thay thế cho nguời tiền nhiệm Lê Thụy Hải và đảm nhiệm vai trò giám đốc kỹ thuật của Becamex Bình Dương. Khi ông điều khiển, đội bóng hoàn toàn lấy lại bản sắc sau những thất bại và anh ta đã thành công bảo vệ chức vô địch V.League và đoạt Cúp Quốc gia 2015 cho lần đầu tiên tại giải AFC Champions League 2015. Sau khi rời Becamex Bình Dương, ông đã trở thành huấn luyện viên cho Navibank Sài Gòn và giúp đội giành chức vô địch Cúp Quốc gia 2011. Cuối tháng 1 năm 2012, ông được bổ nhiệm làm huấn luyện viên trưởng cho đội tuyển U-19 quốc gia Việt Nam. Vào đầu tháng 2 năm 2013, ông Mai Đức Chung đã vào vai trò huấn luyện viên trưởng của câu lạc bộ Thanh Hóa sau khi câu lạc bộ này chấm dứt hợp đồng với huấn luyện viên trước đó là Triệu Quang Hà. Tuy nhiên, sau trận thua 0-2 của Đồng Tâm Long An trong V.League 2014 kéo theo xô xát với một cổ động viên, HLV Mai Đức Chung bị gặp một số lùm xùm và không được lãnh đạo câu lạc bộ đồng ý về việc hợp đồng. Do đó, ông Chung quyết định chia tay câu lạc bộ xứ Thanh khi mùa giải 2014 chỉ còn 3 vòng đấu nữa là kết thúc, và trùng thời điểm đó, ông Chung đã quay trở lại đội tuyển nữ quốc gia.
Mai Đức Chung là HLV đầu tiên của đội tuyển bóng đá nữ quốc gia Việt Nam năm 1997 và có những thành công đầu tiên bao gồm huy chương vàng và đồng tại SEA Games cùng năm. Ông cũng giúp đội tuyển nữ Việt Nam giành hai huy chương vàng khác tại SEA Games năm 2003 và 2005. Sau một thời gian nghỉ dẫn dắt, năm 2014 ông đã trở lại để dẫn dắt đội tuyển nữ trong chuẩn bị cho ASIAD. Kết quả tuyệt vời của ông gồm hai huy chương vàng tại Đại hội Thể thao Đông Nam Á 2017 và 2019, cùng với chức vô địch AFF Cup 2019. Tại SEA Games, ông đã giúp đội tuyển nữ giành 5 trong tổng số 7 huy chương vàng tồn tại. Vào đầu năm 2022, ông Chung “xe ca” đã đạt được đỉnh cao trong sự nghiệp của mình khi đội tuyển bóng đá nữ quốc gia của ông đã cống hiến một thành tích lịch sử qua việc giành được vé duy nhất tham dự World Cup 2023 tại Cúp bóng đá nữ châu Á 2022. Đây là lần đầu tiên một đội bóng Việt Nam, cả nữ lẫn nam, đạt được thành tích này. Ngắn nhẹn, cũng có thể nói rằng, điều đáng kể nhất trong thành tích này là ông đã vượt qua những tổn thất lớn về lực lượng trong giai đoạn trước và các ảnh hưởng của đại dịch COVID-19. Mai Đức Chung, huấn luyện viên trưởng đầu tiên của đội tuyển nữ Việt Nam năm 1997, bất ngờ tuyên bố muốn từ chức huấn luyện đội tuyển. Vào thời điểm giải nghệ, ông đã ngoài 70 tuổi và cảm thấy không còn đủ sức khỏe để gánh vác áp lực của mỗi trận đấu hay giải đấu quan trọng. Bất chấp tuổi tác, ông một lần nữa dẫn dắt đội tuyển nữ giành huy chương vàng tại SEA Games 31, đánh bại Thái Lan 1-0 ngay trên sân nhà.
Sau khi bị sa thải từ vị trí huấn luyện viên trưởng đội tuyển bóng đá nam quốc gia vào năm 2017, Nguyễn Hữu Thắng được thay thế bằng huấn luyện viên tạm quyền Mai Đức Chung, khi đội tuyển đang tham gia vòng loại Cúp bóng đá châu Á 2019. Dưới sự dẫn dắt của ông Chung, đội tuyển đã giành chiến thắng trong cả hai trận đấu và vươn lên đứng thứ hai trong bảng đấu, chỉ kém hiệu số bàn thắng so với đội đầu bảng Jordan. Tuy nhiên, khi VFF bầu ra huấn luyện viên trưởng mới cho đội tuyển nam, Park Hang-seo đã trở thành người chiến thắng, trong khi ông Mai Đức Chung quay trở lại vị trí huấn luyện viên trưởng đội tuyển nữ quốc gia.

0 Nhận xét