Nam và Ngọc sinh ra trong một gia đình thuần nông ở mảnh đất Thái Bình. Gia đình họ không giàu có và cha mẹ họ không có nhiều nguồn lực để cung cấp cho những nhu cầu cơ bản của họ. Chính vì điều này mà hai anh em sinh đôi lớn lên trong khó khăn và tìm thấy niềm an ủi trong niềm đam mê bóng đá chung của họ. Dù sinh cùng ngày 3/4/1990 nhưng Nam được coi là "anh cả" vì là anh cả. Khi hai anh em bắt đầu đi học, Ngọc vốn tinh nghịch, thích trêu anh trai bằng cách đọc đi đọc lại bài thơ “Làm người lớn khó lắm chớ đùa…”. Tuy nhiên, dù còn nhỏ nhưng Nam đã tỏ ra là người có trách nhiệm và biết quan tâm đến người khác. Là những người chơi bóng giỏi nhất trong số các bạn cùng làng, Nam và Ngọc hiếm khi chơi cùng một đội. Ngọc thích thể hiện hơn và thích rê bóng hơn, trong khi Nam hiểu điều này và thường lùi về phía sau. Sau này, sau khi được tuyển vào đội nhi đồng của tỉnh Thái Bình, Nam chọn một vị trí khó nhưng lại đóng vai trò quan trọng như tiền vệ trung tâm. Nam tự nguyện trở thành "châm lửa" cho Ngọc, giúp em trai tung hoành ở hàng công. Ngọc trở thành ngôi sao sáng nhất của đội, được ngợi khen và ghi nhiều bàn thắng. Tuy nhiên, Nam không bị lãng quên bởi những HLV tinh tế và được đánh giá có tố chất đỉnh cao hơn. Cả hai anh em đều được các huấn luyện viên ở Nam Định quan tâm sau khi đội nhi đồng của họ bị đánh bại 6-5 trong một trận cầu rực lửa, mà những cậu bé họ Hoàng là nhân vật chính. HLV Vũ Đình Lưu, người đã huấn luyện Nam và Ngọc hơn 4 năm, đã dự đoán: "Ngọc sẽ nổi bật sớm hơn, nhưng Nam mới là người có vai trò thực sự quan trọng".
HLV Vũ Đình Lưu đúng không lầm khi nhận định về Nam và Ngọc, bởi Danh Ngọc đã chói sáng trong màu áo ĐT U-17 từ năm 2006. Ngọc tiến bộ nhanh chóng, 17 tuổi đã chơi cho đội 1 của Nam Định, thậm chí gần như được triệu tập vào đội tuyển SEA Games 2007. Cùng lúc đó, Nam vẫn tiếp tục cất cánh từng bước một một cách khiêm tốn. Nam đã chơi tại giải U-17 ĐNÁ và cũng có một bàn thắng đẹp mắt từ cú sút xa vào lưới Myanmar, nhưng người ta khen ngợi Nam nhiều hơn bởi sự cần cù và kiên trì trong vai trò tiền vệ trung tâm. Nam không được nổi bật như Ngọc, cũng không kiếm được nhiều tiền sớm như anh em trai. Trái lại, Nam không quan tâm đến những đồ chơi công nghệ, trong khi Ngọc đã dùng điện thoại từ lâu. Nam thậm chí còn khuyên Ngọc hãy dành dụm tiền để gửi về cho cha mẹ, những người đã từng phải đạp xe hàng chục cây số để đến xem hai anh em thi đấu tại giải U-15. Nam phát triển với tốc độ ổn định hơn Ngọc, nhưng anh ấy không hề chậm. Nhiều cầu thủ ở độ tuổi của anh vẫn mơ ước có được vị trí như Nam hôm nay. Nam lên đội 1 Nam Định sau Ngọc nửa năm. Đó cũng là lúc Ngọc bắt đầu có dấu hiệu chững lại và xuống dốc. Ở CLB lớn, Ngọc không còn đầu tàu, không còn sự phục vụ như ở đội trẻ, không còn một người anh biết nhường nhịn, hiểu rõ từng đường đi nước bước của mình. Thay vào đó, Ngọc phải chạy theo phục tùng các “đàn anh”, theo lối đánh thận trọng, và đó là lý do khiến Ngọc đánh mất đi những điểm mạnh cá nhân mà mình có được bấy lâu nay. Nam lặng lẽ nhận vai dự bị và kiên nhẫn chờ thời cơ. Ở Nam Định, không ai chê Nam điều gì, trừ sự thiếu tự tin, bởi Nam còn quá trẻ cho vị trí tiền vệ trung tâm. Chơi ở cánh như Ngọc, với một chút tốc độ, một chút tiểu xảo và táo bạo, có thể phát huy hiệu quả. Nhưng gánh nặng giữa sân đặt lên vai một cầu thủ non kinh nghiệm là điều không ai dám làm. Nhiều người đi trước tại Nam Định đã dành cho Nhật Nam những lời khen ngợi. Như Nam và Ngọc, những cầu thủ trẻ thường có xu hướng ham chơi, nhưng Nhật Nam có tư duy trưởng thành. Anh ta biết giới hạn của việc vui chơi và biết khi nào nên dừng lại. Việc đánh giá xem liệu Nhật Nam đã trưởng thành hay chưa là điều khó, đặc biệt là khi anh ta vẫn chưa đủ tuổi tham gia U-23. Đánh giá trình độ của Nhật Nam cũng không dễ, vì anh ta mới chỉ bộc lộ một phần nhỏ của khả năng của mình. Tuy nhiên, chắc chắn rằng việc phát triển từ từ và đều đặn sẽ mang lại nhiều kết quả tốt hơn là phát triển quá nhanh và đột ngột kết thúc.

0 Nhận xét