Trần Công Minh, một cựu hậu vệ trứ danh, đã nhận xét về một người bạn thân của mình, một cầu thủ trong đội Đồng Tháp và đội tuyển Việt Nam. Ông nói rằng: "Cường rất tài giỏi, nhưng thiếu may mắn. Cậu ấy có những tố chất kỹ thuật đặc biệt, chẳng hạn như cú đánh gót đầy tài năng trong trận gặp Indonesia. Ngoài việc chọn vị trí tốt, cậu ấy còn rất nhạy cảm và tinh tế trong việc ghi bàn”. "Quốc Cường là một tiền đạo tài tử với kỹ thuật đặc sắc, nhưng cậu ấy quá dễ bị thương tổn. Tôi rất tiếc khi bóng đá Việt Nam sớm mất một tiền đạo tài hoa như Quốc Cường" - Trần Công Minh nói thêm. Biệt danh “tài tử” của Huỳnh Quốc Cường sớm nổi lên khi anh khoác áo Đồng Tháp và ĐTQG những năm 1990. Với ngoại hình nổi bật, nước da trắng và ngoại hình ưa nhìn, Huỳnh Quốc Cường giống một ngôi sao điện ảnh hơn là một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Lối chơi của anh cũng thanh thoát, không hung hãn mà uyển chuyển, nhẹ nhàng. Nhưng nếu bị ngoại hình của Huỳnh Quốc Cường đánh lừa thì tất cả các hậu vệ sẽ phải trả giá, bởi Trần Công Minh nhận xét anh rất nhạy bén, chọn vị trí cực tốt và dường như có bản năng “sát thủ” bẩm sinh khi đứng trước hàng công. của mục tiêu đối phương. Bàn thắng của anh vào lưới Indonesia trong trận tranh hạng ba AFF Cup 1996, ấn định chiến thắng 3-2 cho đội tuyển Việt Nam, là minh chứng cho điều này. Chỉ với một cú chạm bóng và một cú sút, Cường không chỉ ghi một trong những bàn thắng đẹp nhất lịch sử giải đấu mà chính thức đưa mình trở thành một trong những ngôi sao sáng nhất của bóng đá Việt Nam. Sau này, Huỳnh Quốc Cường thừa nhận dù ghi nhiều bàn thắng đẹp trong sự nghiệp nhưng cú sút đó vẫn là bàn thắng đáng nhớ nhất của anh, thậm chí nhiều năm sau anh cũng không thể lặp lại. Có lẽ đó là một trong những lý do tại sao Huỳnh Quốc Cường được coi là một trong những tiền đạo xuất sắc nhất của Việt Nam. Bàn thắng đẹp mà anh ghi được trong trận đấu với Indonesia là một minh chứng cho sức mạnh của bản năng săn bàn của anh, và cách anh dứt điểm ghi bàn với chính phản xạ của mình đã cho thấy đẳng cấp của một tiền đạo xuất sắc. Cảm ơn anh đã đem đến cho chúng ta những khoảnh khắc đáng nhớ trong lịch sử bóng đá Việt Nam. Sự nghiệp đỉnh cao của Huỳnh Quốc Cường đã kết thúc quá sớm, nếu không bị chấn thương, anh có thể giành được nhiều danh hiệu hơn nữa, ngoài danh hiệu vô địch quốc gia cùng Đồng Tháp năm 1996, HCB SEA Games 1995 và HCĐ AFF Cup 1996. Bóng đá Việt Nam cũng có thể sẽ có nhiều thành công hơn nếu Quốc Cường và Trần Minh Chiến không bị chấn thương. Sau đó, Huỳnh Quốc Cường từ chức cầu thủ đỉnh cao rủi thay lại kết thúc sớm, anh cũng không theo đuổi nghiệp HLV quá lâu mà rẽ ngang sang một hướng khác. Cặp đôi cầu thủ Hồng Sơn và Huỳnh Quốc Cường đã được đồng đội gọi là "công chúa" và "thư sinh" với phong cách chơi bóng tươi mượt như con gái. Họ đã góp phần lớn để tuyển Việt Nam giành huy chương bạc tại SEA Games 1995 và huy chương đồng Tiger Cup 1996. Đặc biệt, Huỳnh Quốc Cường đã ghi bàn thắng đầu tiên cho đội tuyển Việt Nam trong trận mở đầu tại SEA Games 1995 và cũng là người thực hiện cú đánh gót vào lưới Indonesia để giành hạng ba tại Tiger Cup 1996.
"Tôi vẫn nhớ như hôm qua khi 24 năm đã trôi qua. Tôi biết rằng Hồng Sơn sẽ vượt qua hậu vệ đối phương và tôi đã chuyển vị để sẵn sàng cho pha cắt mặt. Đối thủ đã bị kẹt chặt vào tôi, và khi Sơn chuyển bóng đến tôi, tôi đã thực hiện một cú giật gót và ghi bàn. Nhiều người sau đó hỏi tôi có bất kỳ "bí kíp" nào để ghi bàn lạ lùng như vậy không? Tôi nói thật là không có bí kíp gì, nó chỉ là phản xạ và hoạt động nhanh trong trò chơi 4-2 hoặc còn gọi là "đá ma" thôi", Quốc Cường nhớ lại. Sự nghiệp chơi bóng độ cao của Quốc Cường cũng không tràn đầy suốt mãi. Năm 1997, anh phải mổ nối lại dây chằng gối trái nhưng do trình độ y học kém, mổ không thành công. Áp lực thi đấu và cả cái gối trái bị đứt lần nữa. Mặc dù thế nhưng Quốc Cường vẫn tập luyện và ra sân đá khi cần. Năm 2002, anh phải nghỉ hẳn vì gối quá đau để chạy được. "Khi mổ lại, tôi cảm thấy chân không còn ổn nữa. Nhưng tôi vẫn tập luyện và ra sân đá lai rai khi đội nhà cần. Cuối cùng, tôi phải nghỉ hẳn vì gối quá đau," Quốc Cường kể lại. "Tôi rất tiếc vì Quốc Cường, vì tôi đã huấn luyện cho Đồng Tháp trong nhiều năm. Quốc Cường có khả năng chơi tốt ở vị trí lùi, di chuyển rộng rãi, kéo dẫn đối phương và hỗ trợ tấn công nhanh. Ngoài ra, cậu ta còn tốt trong việc chọn vị trí và xử lý bóng một cách nhạy cảm và tinh tế. Quốc Cường là một tiền đạo giỏi về kỹ thuật và tài năng, nhưng thật đầy tiếc vì cơ địa của anh ta không tốt nên dễ bị chấn thương," chuyên gia bóng đá Đoàn Minh Xương nói. Chuyên gia bóng đá Đoàn Minh Xương nhận xét rằng, "Huỳnh Quốc Cường là một cầu thủ tài năng với khả năng xử lý bóng nhạy cảm và tinh tế. Ngoài khả năng chọn vị trí và hỗ trợ tấn công, anh còn có thể di chuyển rộng và lôi kéo đối phương. Tuy nhiên, do cơ địa của anh không tốt nên dễ bị chấn thương". Sau khi giã từ sự nghiệp cầu thủ, Huỳnh Quốc Cường đảm nhiệm vị trí phó phòng thương mại thức ăn thủy sản khu vực Hồng Ngự của Công ty Cỏ May. Môi trường mới với anh cần thời gian để thích ứng, nhưng anh đã cho thấy khả năng thích ứng và tạo được uy tín và chỗ đứng trong công ty. Huỳnh Quốc Cường tạo ra một hình ảnh mới cho mình, nhưng anh vẫn giữ trong tâm trí nỗi niềm tình yêu đối với bóng đá. Anh nhận thấy rằng bóng đá đã giúp cho anh đạt được thành công và nổi tiếng trong công việc hiện tại, và anh muốn hỗ trợ cho bóng đá tỉnh nhà và Việt Nam. Anh thường xuyên tổ chức chi hội cựu cầu thủ Đồng Tháp, giao lưu, chia sẻ và giữ vững niềm đam mê với bóng đá. Vậy có thể thấy, cho dù Cường đang có cuộc sống ổn định và vị trí tốt trong xã hội, nhưng tình yêu của anh vẫn chăm chú với bóng đá và cảm thấy một kết nối mãi mãi với nó. Nếu có một lời mời từ các câu lạc bộ chuyên nghiệp, Cường có thể sẽ cân nhắc một cách kỹ lưỡng và quyết định theo trái tim mình, vì bóng đá là một phần quan trọng của cuộc đời và tình yêu của anh.

0 Nhận xét