Như Thuần đã từng sống trong một gia đình yêu thích thể thao và nằm gần một sân vận động, giúp anh đến với bóng đá từ rất sớm. Anh đã được tập luyện với nhiều cầu thủ tài năng, giúp năng khiếu của anh phát triển rất nhanh. Sau một thời gian ngắn, anh đã được chơi trong đội 1, là một trung vệ mạnh mẽ với tốc độ không nhanh nhưng có khả năng phán đoán tình huống tuyệt vời. Anh có lẽ đã thừa hưởng gen tốt từ bố mẹ mình. Có lẽ điểm nổi bật và được nhiều người yêu thích nhất ở Như Thuần là phong cách chơi bóng của anh. Dù là một hậu vệ, nhưng anh rất hiếm khi sử dụng sức mạnh, bắt bổ đá láo mà thay vào đó sử dụng đầu óc và kỹ thuật để cuốn bóng và tổ chức tấn công. Phong cách chơi bóng hiện đại và đậm chất kỹ thuật của anh cho đến bây giờ vẫn rất hiếm. Đó là lý do tại sao anh đã trở thành một cầu thủ đặc biệt và được yêu mến bởi nhiều người hâm mộ. Giai đoạn thăng hoa nhất trong sự nghiệp của anh là khi anh đã khoác áo Thể Công từ năm 1998 đến năm 2004, kể cả việc anh rời Thanh Hoá để về Thể Công cũng đã trở thành một sự kiện lớn. Tại trận chung kết bóng đá U19 QG năm 1997, Như Thuần đứng đầu đội Thanh Hoá để đánh bại Thể Công với tỉ số 1-0. Thuần chính là người ghi bàn quyết định từ phạt trực tiếp.
Khi lãnh đạo Thể Công đã chứng kiến sức mạnh của Thuần trên sân, họ đã hoàn toàn bị thuyết phục và quyết tâm tìm cách để Thuần chuyển đến đội bóng áo lính của họ. Thanh Hoá của Như Thuần đã chiếm một vị trí chính thức với phong độ ổn định sau khi chiến thắng trong trận chung kết bóng đá trẻ U19 QG năm 1997. Anh đã trở thành một trụ cột trong hàng phòng ngự và đội tuyển quốc gia của Thể Công. Năm tháng đó là những năm tháng đáng nhớ nhất trong sự nghiệp đá bóng của chúng ta. Thế hệ vàng của Thể Công, gồm Tiến Anh, Đức Thắng, Hồng Sơn, Quang Hà, Việt Hoàng, Công Tuyền, và Như Thuần, đã đạt được những thành tích xuất sắc như VĐQG năm 98, Siêu Cup 99, HCB SEA Games ‘99, HCB Dunhill Cup ‘99… Thời gian tuyệt vời đó rực rỡ qua rất nhanh, nhưng Thể Công vẫn còn rất nhiều mục tiêu chưa đạt được. Như Thuần được xem là một trong những cầu thủ tốt nhất trong hàng phòng ngự, với kỹ năng phòng thủ tốt, sự chính xác và tốc độ trong việc đỡ bóng, cùng với sự trung thành và tập trung trong mỗi trận đấu. Những thành tích và niềm đam mê của Thuần đã làm cho anh trở thành một trong những cầu thủ yêu mến nhất của cộng đồng bóng đá. Đó là một thống kê không chính thức nhưng cho thấy sức mạnh của Như Thuần trong bóng đá. Được gọi vào đội tuyển châu Á năm 2000 cũng chứng tỏ đẳng cấp của Như Thuần trong bảng xếp hạng cầu thủ bóng đá trên khu vực Đông Nam Á. Sự vô hiệu hoá của Kiatisuk, cầu thủ số một Đông Nam Á trong bất cứ trận đấu nào, chứng tỏ sức mạnh của Như Thuần và hàng phòng ngự của đội tuyển Việt Nam. Tất cả những điều đó cho thấy sự quan trọng và tài năng của Như Thuần trong bóng đá Việt Nam.
Sự nghiệp của Như Thuần có nhiều điểm thăng trầm. Một vết chấn thương nặng trong mùa giải 98 đã cản trở cơ hội của anh để tham gia giải Tiger Cup đầu tiên tại sân nhà. Điều này cũng là một trận đấu tổn thất cho Như Thuần. Tuy nhiên, phong cách chơi bóng nghệ sĩ của anh cũng có thể là một động cơ tổn hại, bởi những pha xử lý quá mạo hiểm và những sai sót tồi tệ. Điều này đã gây ra những áp lực mạnh mẽ cho Như Thuần. Lãnh đạo, đồng đội và những người hâm mộ của anh đều bắt đầu nghi ngờ về phong độ của Như Thuần. Trong mùa giải 2002-2003, Như Thuần bị phạt vì việc sử dụng tay để chơi bóng trong vùng cấm. Khi gặp Ngân Hàng Đông Á, đội TC phải tổ chức họp liên tục trong 3 giờ để giải quyết vấn đề liên quan đến Như Thuần. Thời kỳ này, Thuần cảm thấy buồn và mối quan hệ giữa anh với lãnh đạo của đội TC cũng đang trở nên xấu. Cuối cùng, trong mùa giải 2005, Như Thuần rời đội TC trong tình trạng cay đắng và lặng lẽ. Cầu thủ Như Thuần chắc chắn là một trong những cầu thủ xuất sắc nhất của Việt Nam trong thời gian qua. Đến mọi nơi anh ta đều để lại dấu ấn riêng và góp phần giúp đội bóng của mình thắng lợi. Thậm chí tại một số đội bóng, anh ta còn trở thành nhân tố chủ lực trong việc giành chiến thắng. Vẫn còn trong tình trạng tốt và tuổi 34, Như Thuần vẫn là một cầu thủ quan trọng trong hàng phòng ngự của đội bóng biển thành phố. Thật tuyệt vời để nhìn thấy những trình diễn tốt của Thuần trong trận đấu vừa rồi. Sự kết hợp giữa anh và Isiffu cũng cho thấy sự tinh tế của họ trong việc chỉ huy và hỗ trợ cho nhau trong hàng phòng ngự. Sự kiên trì và quyết tâm của anh trong thể lực và tư duy cũng là những điều góp phần giúp anh trở thành một lão tướng thành công trong đội bóng của mình. Anh vẫn còn có thể dẫn dắt và giúp đội bóng tiến xa hơn nữa trong tương lai. Thuần đã chia sẻ rất nhiều về lý do tại sao anh quyết định rời T&T và đến đến thành phố biển cách Hà Nội 1000km. Ban đầu, đích đến của anh là Ninh Bình với tình hình tài chính tốt hơn và sống gần gia đình. Tuy nhiên, cuối cùng anh quyết định đến Khánh Hoà để chứng minh cho bản thân mình vẫn có khả năng tham gia V-League, sân chơi bóng đá cao nhất tại Việt Nam, chứ không chỉ để kiếm tiền tại giải hạng Nhất. Đây là quyết định phù hợp với tính cách của Thuần - một cánh chim muốn bay cao và không mỏi.

0 Nhận xét