HLV VƯƠNG TIẾN DŨNG

Vương Tiến Dũng, sinh năm 1949, là một huấn luyện viên bóng đá người Việt Nam đã nghỉ hưu, trước đây từng chơi cho đội tuyển bóng đá Thể Công (còn được gọi là đội tuyển Quân đội) và đội tuyển quốc gia Việt Nam. Sau khi nghỉ thi đấu, ông tiếp tục huấn luyện một số đội ở giải vô địch quốc gia, bao gồm Thể Công, Thanh Hóa, Becamex Bình Dương, Hải Phòng và Cần Thơ. Dũng bắt đầu chơi cho đội bóng Thể Công từ cuối năm 1965, và hai năm sau, anh sang Triều Tiên tập huấn gần một năm. Sau khi trở về, anh gia nhập đội một của Thể Công và cũng chơi cho đội tuyển bóng đá quốc gia miền Bắc Việt Nam. Anh giải nghệ năm 1978 sau 13 năm thi đấu. Là một huấn luyện viên, ông Dũng sang Liên Xô từ năm 1978 đến năm 1983 để học tại Học viện Thể dục Quân đội. Sau khi trở về Việt Nam, anh tham gia công tác đào tạo cầu thủ trẻ tại Thể Công. Năm 1998, ông dẫn dắt Thể Công vô địch giải bóng đá quốc gia Việt Nam. Đầu năm 1999, câu lạc bộ bóng đá Thể Công đã thành công đoạt Siêu cúp Việt Nam sau khi đánh bại đội Công an Thành phố Hồ Chí Minh. Cùng năm đó, ông cũng dẫn dắt đội U21 Thể Công giành chức vô địch U21 Việt Nam. Tuy nhiên, anh rời Thể Công và đầu quân ngay sau đó. Một số người cho rằng ông phải ra đi vì hành vi sai trái của các cầu thủ.

Sau khi rời Thể Công, ông trở thành huấn luyện viên trưởng của nhiều đội tuyển bóng đá Việt Nam, cả ở giải chuyên nghiệp hạng nhất và hạng nhì. Năm 2001, ông đến Cần Thơ dẫn dắt đội hạng nhì thăng hạng nhất. Tuy nhiên, vì lý do gia đình, ông đã quyết định trở lại Hà Nội để dẫn dắt đội bóng câu lạc bộ Hàng không Việt Nam (thực chất là đội bóng Công an Hà Nội sau khi được chuyển giao cho Tổng công ty Hàng không Việt Nam). Ngày 1 tháng 10 năm 2003, anh ký hợp đồng với câu lạc bộ bóng đá Thanh Hóa nhưng cũng không thành công mấy. Tháng 7 năm 2004, ông quyết định trở thành huấn luyện viên trưởng câu lạc bộ bóng đá Bình Dương. Ở trận lượt đi giải vô địch quốc gia Việt Nam đưa Bình Dương lên ngôi đầu bảng nhưng ở trận lượt về, Bình Dương thua nhiều trận và chung cuộc chỉ giành HCB. Trận thua nặng nề nhất là trận thua 0-5 trước Đà Nẵng trên sân Chi Lăng khiến ông phải từ chức sau gần 1 năm gắn bó với Bình Dương. Chỉ một tháng sau, anh ký hợp đồng với CLB bóng đá Hòa Phát Hà Nội dù nhận được nhiều lời đề nghị từ nhiều đội bóng khác. Kết thúc mùa giải 2006, câu lạc bộ bóng đá Hòa Phát Hà Nội chỉ đứng thứ 11 trong tổng số 14 đội tham dự, nhưng đã gây bất ngờ khi giành được Cúp bóng đá Việt Nam. Với thành tích này, báo Bóng đá bầu chọn ông là HLV xuất sắc nhất Việt Nam năm 2006. Mùa giải 2007, ông lại phải từ chức sau thành tích bết bát trước đội Hòa Phát (xếp thứ 12/14 đội, bị loại khỏi Cúp bóng đá Việt Nam). ở tứ kết và AFC Cup). Sau hai tháng, ông đã chấp nhận trở lại làm huấn luyện viên cho câu lạc bộ Xi măng Hải Phòng. Tại đây, ông dẫn dắt đội bóng giành được huy chương đồng giải giải vô địch bóng đá Việt Nam 2008, đó là thành tích đáng kể nhất của Hải Phòng sau một thời gian dài. Tuy nhiên, ông không được câu lạc bộ gia hạn hợp đồng do Hải Phòng đã ký hợp đồng với huấn luyện viên Alfred Riedl. Sau đó, ông trở lại Thể Công vào ngày 16 tháng 9 năm 2008, sau 7 năm xa cách. Tuy nhiên, với thành tích thi đấu kém của câu lạc bộ, đặc biệt là thất bại trước đội bóng đàn em Quân khu 4, ông đã bị sa thải sau 11 vòng đấu. Chỉ trong vòng chưa đầy 24 giờ sau khi bị sa thải, ông đã được mời trở lại làm huấn luyện viên cho Xi măng Hải Phòng và đã chấp nhận. Sau khi đưa Xi măng Hải Phòng lên ngôi á quân tại mùa giải V-League 2010, ông đã từ chối gia hạn hợp đồng vì muốn thử sức ở môi trường mới. Tuy nhiên, sau khi được ban lãnh đạo câu lạc bộ thuyết phục, ông đã ký một hợp đồng mới có thời hạn một năm và tiếp tục đảm nhiệm vị trí huấn luyện viên trưởng của Hải Phòng.

Vào ngày 18 tháng 7 năm 2011, sau khi không thể giúp đội bóng Vicem Hải Phòng đạt được thành tích tốt tại V-League 2011,chỉ xếp thứ 13/14 đội sau 22 vòng đấu, huấn luyện viên Vương Tiến Dũng đã chấm dứt hợp đồng với câu lạc bộ Vicem Hải Phòng. Ngày 24 tháng 4 năm 2013, ông được bổ nhiệm vào vị trí Giám đốc Kỹ thuật của CLB Xổ Số Kiến Thiết Cần Thơ. Ngày 27 tháng 4 năm 2013, ông được giao chức huấn luyện viên trưởng của câu lạc bộ bóng đá XSKT Cần Thơ, thay thế cho huấn luyện viên Huỳnh Ngọc San với mục tiêu đưa đội vào top 3 của mùa giải 2013. Tuy nhiên, sau những kết quả không thành công, ông kết thúc vị trí huấn luyện viên tại Cần Thơ vào tháng 6 năm 2014. Năm 2018, sau khi giải nghệ, ông bị tai biến và tạm thời liệt nửa người. Sau khi ổn định sức khỏe, ông trở lại xem bóng đá vào năm 2020, lần đầu tiên trên xe lăn sau cơn bạo bệnh. Dù muốn gắn bó trọn đời với Thế Công nhưng HLV Vương Tiến Dũng đành phải chia tay đoàn quân. Ngã ba đường này vẫn mang đến nỗi đau cho ông, nhưng nó cũng mở ra một trang sử mới đầy hào hùng và vinh quang cho vị huấn luyện viên đến từ Bắc Giang. Tên tuổi Vương Tiến Dũng gắn liền với thời hoàng kim của bóng đá Hải Phòng. Được trao “bảo kiếm”, ông đã giúp Hải Phòng vươn lên tầm cao mới với ngôi á quân năm 2010, chỉ sau Hà Nội T&T ở vòng chung kết. Ba lần ông đến rồi đi, để lại Hải Phòng nơi đầy kỷ niệm và những dự định còn dang dở của vị HLV này. Như Vương Tiến Dũng đã nói, Hải Phòng là nơi còn đọng lại nhiều cảm xúc đối với ông.

HLV Vương Tiến Dũng cho biết rằng mặc dù đã trải qua nhiều biến cố trong cuộc đời và không sợ cái chết, nhưng khi đã vượt qua những "khúc cua tử thần", ông lại càng khao khát sống và trở lại với trái bóng tròn. "Tôi nghĩ rằng cuộc sống đã kết thúc, nhưng tôi được hồi sinh. Mong ước đơn giản nhất của tôi bây giờ là được tự mình chạy xuống sân xem các em nhỏ đá bóng, được sút bóng đã từng đi cùng tôi hơn một nửa cuộc đời," HLV Vương Tiến Dũng buồn bã chia sẻ. Trong những giây phút đầy cảm xúc, nhà cầm quân kỳ cựu nhớ lại đến những người bạn và đồng nghiệp, và mong muốn được gặp lại họ. Ông nhớ Điệp "lùn" của Công an Hà Nội, người đã mất sau nhiều năm sống như thực vật trong tuyệt vọng, và muốn gọi điện hỏi thăm Hải "lơ" nhưng sợ không thể nói lên lời. Ông cũng nhớ về những cuộc đối đầu nảy lửa với Từ Như Hiển trên sân Hàng Đẫy - cầu thủ mà ông vẫn xem là trung phong số 1 của bóng đá Việt Nam. Mặc dù cuộc chiến trên giường bệnh của ông vẫn tiếp diễn và cơn sóng dữ của cuộc đời có thể ập tới bất cứ lúc nào, nhưng trong tình huống khó khăn nhất, ông vẫn sẵn sàng đối mặt như khi ông từng làm huấn luyện viên.



Đăng nhận xét

0 Nhận xét