CẦU THỦ HOÀNG DOANH NGỌC

Cầu thủ bóng đá Hoàng Danh Ngọc sinh ngày 3 tháng 4 năm 1990 tại chợ Cầu, Thái Hoà, Thái Thuỵ, Thái Bình. Hiện tại, anh đã ký hợp đồng thi đấu với CLB bóng đá Long An sau khi trước đó thi đấu cho CLB Ninh Bình và GM Mikado Nam Định, và đã từng khoác áo đội tuyển U22 Việt Nam. Mặc dù có thể hình nhỏ con, tuy nhiên Hoàng Danh Ngọc lại sở hữu thể lực rất dẻo dai và kĩ thuật chân trái đáng kinh ngạc. Nhờ những phẩm chất ấy, Danh Ngọc đã được đánh giá cao và trở thành thành viên của ĐT U22 Việt Nam vô địch Merdeka Cup 2008. Anh là người em sinh đôi của cầu thủ Hoàng Nhật Nam. Danh Ngọc được biết đến là một cầu thủ có khả năng sút bóng mạnh và chính xác bằng chân trái của mình. Anh từng thi đấu cho đội Mikado Nam Định và đã có một bàn thắng đẹp mắt từ cú sút xa ngoài vòng cấm trong trận đấu với đối thủ trong khuôn khổ giải AFC Champions League. Tuy nhiên, Danh Ngọc cũng vướng vào tai tiếng và nghi án bán độ khi trong một trận đấu giữa Nam Định và Thể Công, anh có những hành động thiếu đẹp với các cổ động viên của đối thủ. Vì hành vi này, Ngọc bị phạt 10 triệu đồng và bị cấm thi đấu 6 trận. Ngoài ra, anh cũng liên quan đến nghi án bán độ cùng với một số đồng đội ở CLB The Vissai Ninh Bình, với số tiền được đề cập là 50 triệu đồng.

Trong giai đoạn 2 của giải V-League năm 2007, Danh Ngọc được chọn đá cho đội 1. Mặc dù anh thường có những pha đi bóng lắt léo kết hợp với những cú dứt điểm bất ngờ, nhưng số lần anh thể hiện những kỹ năng đó trong trận đấu là rất ít so với khi anh đá cho đội trẻ. Dù vậy, Ngọc vẫn được ca ngợi. Tại Nam Định, các huấn luyện viên đã tin rằng Ngọc sẽ không ngừng tiến bộ. Nguyễn Trọng Giáp, Phó phòng đội tuyển của Liên đoàn bóng đá Việt Nam, đã đưa tên Ngọc vào danh sách sơ bộ dự SEA Games. Tuy nhiên, “thần đồng” Danh Ngọc lại là một con dao hai lưỡi. Mặc dù anh đã có cơ hội đá ở V-League khi chỉ mới 17 tuổi, tưởng chừng như đó là bước ngoặt để phát triển tài năng, nhưng thực tế lại cho thấy rằng anh đã bị “ép” quá sớm. Khi đá cho đội trẻ, Ngọc được tự do chơi theo phong cách của mình, cầm bóng, chuyền hoặc sút tùy thích, đột phá mà không phải chịu sự chỉ trích từ đồng đội hay huấn luyện viên. Tuy nhiên, khi đến đội 1, Ngọc đã phải chịu sự giới hạn về cách thức chơi. Anh không được phép chơi tự do như trước, mà phải chuyền hoặc di chuyển để tạo khoảng trống. Sự thay đổi này đã gây ảnh hưởng tiêu cực đến phong độ của Ngọc, vì anh không thể thích nghi với cách chơi của đội lớn. Trong một thời điểm của giải U21 năm 2007, Ngọc đã phải ngồi dự bị, điều hiếm thấy đối với một cầu thủ đã được đá cho đội 1. Và cuối cùng, Ngọc đã không được chọn vào đội tuyển tham dự SEA Games 2007. Mặc dù vậy, tại Nam Định, Danh Ngọc vẫn được xem là một "biểu tượng" tiếp sau Văn Sỹ, Quang Huy, Xuân Phú... Dù đội bóng chơi không tốt, nhưng chỉ cần thấy "thằng Ngọc" chạy bóng vài đường là các CĐV của Nam Định cũng đã hài lòng. Ngọc là một cầu thủ trẻ và tài năng, cho nên anh cần phải chơi cho một đội bóng tham vọng, một đội bóng có thể trả cho anh vài tỷ đồng tiền đền bù, và một số chục triệu tiền lương mỗi tháng. Tuy nhiên, Nam Định không phải là môi trường đó. Biệt danh "biểu tượng" không giúp Ngọc trở nên giàu có, do đó anh quyết định rời đi. Có lẽ vì quá nổi tiếng và được tôn sùng ở Nam Định, Ngọc cho rằng việc ra đi sẽ diễn ra suôn sẻ vì những "bác, chú" ở đội bóng sẽ không làm khó anh sau khi được đền bù. Tuy nhiên, Nam Định có một khuôn khổ riêng. Thậm chí cả "tượng đài" Văn Sỹ cũng bị đày đọa, bị đuổi việc mà không có sự thương tiếc, vì vậy, Danh Ngọc đã phải trả giá cao bằng cách gửi đơn yêu cầu VFF can thiệp. Sau khi nhận được lá đơn đòi đền bù từ Nam Định, Danh Ngọc đã bất ngờ khi phát hiện hành động xé hợp đồng chỉ có thể bị treo giò trong 6 tháng. Tuy nhiên, trên thực tế, lá đơn này đã có tác động lớn đến quyết định của VFF về việc treo giò Danh Ngọc trong 18 tháng. Với Danh Ngọc, đó là bi kịch thứ hai trong sự nghiệp của anh. Bi kịch thứ nhất là án treo giò 6 trận do hành vi “ngón tay thối” trong trận đấu với Thể Công ở V-League 2009. Bi kịch thứ nhất đã đến từ sự bồng bột, hiếu chiến của tuổi trẻ, trong khi bi kịch thứ hai có chút cả tin vào tình cảm của Nam Định và cả tự tin thái quá của anh.

VFF đã tuyên án treo giò Ngọc suốt 1 năm rưỡi, dẫn đến anh phải đối mặt với một thử thách khó khăn. Ngọc thừa nhận rằng, trong khoảng thời gian này, nếu anh không kiên trì, anh có thể mất đi cảm hứng chơi bóng, phong độ và thể lực, và mất đi cơ hội để thực hiện giấc mơ khoác áo đội tuyển Việt Nam từ thuở nhỏ. Những mối họa này là những gì có thể đến ở tương lai. Hiện tại, Ngọc, "thần đồng" bóng đá của Nam đang cố gắng vượt qua khó khăn này bằng cách tập luyện chăm chỉ, đôi khi còn cường độ hơn cả những người đang thi đấu. Trong khi Nhật Nam, em trai của anh, đang cày ải cùng Nam Định ở hạng Nhất và HLV Văn Sỹ muốn anh trở thành ngòi nổ cho V.Ninh Bình, Ngọc vẫn miệt mài với quả bóng và các bài tập thể lực. Anh nhận thức rõ ràng rằng anh phải đối mặt với thử thách này để vượt qua những bi kịch trong cuộc đời. Mỗi cuối tuần, Ngọc đổ mồ hôi trên khán đài hoặc trước màn hình TV khi đội bóng của anh, V.Ninh Bình, thi đấu trên sân khách. Với độ tuổi 21, sức lực trẻ trung và lòng khát khao cống hiến, đó là một cực hình không dễ chịu. Ngọc sẽ phải chịu đựng cực hình đó trong suốt một năm rưỡi. Trong khoảng thời gian đó, liệu Ngọc có thể duy trì "hành xác" của mình để giữ phong độ? "Bố mẹ và bạn bè là người luôn động viên tôi rất nhiều. V.Ninh Bình đã rất nhiệt tình để tôi có thể gia nhập đội. Vì vậy, tôi không được phép bỏ cuộc. Tôi sẽ tiếp tục tập luyện như khi tôi đang thi đấu và hy vọng một ngày nào đó, tôi sẽ được giảm án", Ngọc chia sẻ.



Đăng nhận xét

0 Nhận xét