Cựu cầu thủ bóng đá Nguyễn Mạnh Cường, sinh năm 1965, đã từng thi đấu cho đội Thể Công và đội tuyển Việt Nam với vị trí chính là trung vệ. Anh cũng đã từng là đội trưởng cho đội tuyển Việt Nam tại các giải đấu nổi tiếng như SEA Games 18 (1995) và Tiger Cup 1996 anh cũng là một người đội trưởng mẫu mực thương đồng đội. Sau khi kết thúc sự nghiệp cầu thủ, Nguyễn Mạnh Cường chuyển sang nghề huấn luyện. Tại câu lạc bộ bóng đá, Nguyễn Mạnh Cường đã khoác áo đội Thể Công từ khi bắt đầu sự nghiệp của mình. Anh đã trở thành một trong những trung vệ thép đáng gờm và thành công nhất của bóng đá Việt Nam trong những năm 90 của thế kỉ 20. Nguyễn Mạnh Cường đầu tiên được mời tham gia đội tuyển quốc tế tại SEA Games 16 (1991) và vòng loại World Cup 1994. Anh cùng đội tuyển Việt Nam tham dự SEA Games 17 (1993) tại Singapore và trở thành một trong những cầu thủ chủ chốt không thể thiếu trong đội hình và giúp đội tuyển giành chiến thắng với tấm huy chương bạc tại SEA Games 1995 và tấm huy chương đồng tại Tiger Cup năm 1996.
Trung vệ Nguyễn Mạnh Cường là một trong những cầu thủ xuất sắc trong đội tuyển bóng đá Việt Nam khi họ giành giải quốc vô Đại hội Thể thao Đông Nam Á (SEA Games) 18 tròn 25 năm trước (1995). Anh được coi là "thủ lĩnh tinh thần" của đội vì sự kinh nghiệm và trách nhiệm của mình trong tình huống chiến công. Tuy nhiên, Cường phải vắng mặt trong trận đấu cuối cùng - chung kết với Thái Lan do bị 2 thẻ vàng. Anh nhắc nhở rằng, "Cảm giác là đội trưởng mà không thể sát cánh cùng các đồng đội trong trận đấu vô cùng quan trọng là rất đau khổ". Cường cảm thấy rất tiếc đứt ruột vì sự việc này và cảm thấy không thể hỗ trợ đồng đội trong trận đấu quan trọng nhất. "Những người nhớ đến SEA Games 18 sẽ đồng ý rằng, dù Việt Nam không thắng trận chung kết với tỷ số 0-4, vai trò của Nguyễn Mạnh Cường vẫn là rất quan trọng trong đội tuyển, như một "thủ lĩnh tinh thần" đóng góp cho thành tích lịch sử. Anh ta là một trong những cầu thủ "gạch nối thế hệ" giữa hai thế hệ Thể Công. Khi gia nhập đội 1 của đội bóng Quân Đội vào năm 1984 (19 tuổi), hầu hết các cầu thủ trong thế hệ "vàng" những năm cuối 60-70 đã nghỉ thi đấu, trong khi các tên tuổi tiếp theo như Nguyễn Cao Cường, Quản Trọng Hùng, Đỗ Văn Phúc… đều đã kết thúc sự nghiệp". Nguyễn Mạnh Cường cùng với những cầu thủ trong lứa tuổi giống như Nguyễn Sỹ Long (anh trai Nguyễn Hồng Sơn), Đinh Thế Nam, Đặng Văn Dũng đã được đào tạo chăm chỉ và nhanh chóng thay thế cho các cầu thủ già trong những khoảng trống. Họ giúp Thể Công giữ vững vị trí là một tên tuổi lớn trong giải đấu A1 toàn quốc trong cuối những năm 80. Trước khi lứa "thế hệ vàng" thứ 2 của Thể Công, với những cầu thủ như Nguyễn Hồng Sơn, Đỗ Mạnh Dũng, Triệu Quang Hà, Nguyễn Hải Biên, Trần Tiến Anh, Trương Việt Hoàng, xác định lại vị trí của họ trong giải đấu.
Mạnh Cường là một cầu thủ bóng đá xuất sắc của Việt Nam trong giai đoạn đầu của thập niên 90. Với vai trò hậu vệ thòng hoặc tiền vệ trụ, anh đã cùng Thể Công giành 2 chức vô địch quốc gia vào các năm 1987 và 1990. Anh cũng đã được triệu tập vào đội tuyển thanh niên và đội tuyển Việt Nam thi đấu tại SEA Games 1991 và 1993. Tuy nhiên, do kinh nghiệm thi đấu quốc tế của đội tuyển khi ấy còn hạn chế, họ không thể vượt qua được vòng bảng. Mạnh Cường coi trọng quá trình giới thiệu bóng đá Việt Nam với bạn bè Đông Nam Á và xem mình như "viên gạch đầu tiên" trong quá trình đó. Mặc dù vậy, kinh nghiệm của Mạnh Cường được HLV trưởng Karl Heinz Weigang đánh giá cao trong quá trình chuẩn bị cho SEA Games 18. Mặt khác, anh cũng được các đồng đội nể trọng không chỉ về tuổi tác mà còn về trình độ chuyên môn. Anh không chỉ là hậu vệ cực kỳ đáng tin cậy ở tuyến sau, mà những pha đánh chặn nhanh của anh giúp những cầu thủ như Hồng Sơn, Hoàng Bửu, Hữu Đang, Huỳnh Đức hay Minh Chiến tự tin tạo cơ hội trong các trận đấu. Sự nghiệp “quần đùi áo số” của Nguyễn Mạnh Cường khép lại vào năm 1997 ở tuổi 32. Giải thích về quyết định của mình khi đó, Cường cho biết: “Có nhiều lý do buộc tôi phải đưa ra quyết định khó khăn này. , bóng đá Việt Nam bắt đầu xuất hiện nhiều hậu vệ trẻ tài năng, trong khi tôi đã lớn tuổi và muốn lùi lại, thêm vào đó, tôi muốn tham gia các lớp đào tạo để trở thành HLV nên dù có tên trong danh sách Đội của Colin Murphy chuẩn bị cho SEA Games 1997, tôi đã đệ đơn xin giải nghệ”. Có thể thấy rằng, Nguyễn Mạnh Cường có một quyết tâm mạnh mẽ và sẵn sàng để thay đổi nghề nghiệp của mình. Anh chọn cho mình một con đường mới trong lĩnh vực bóng đá và đã được đánh giá là phù hợp khi chuyển sang công tác huấn luyện. Sự nghiệp "quần đùi áo số" của anh đã khép lại vào năm 1997 nhưng sự nghiệp mới của anh trong lĩnh vực huấn luyện đã cho anh một cơ hội mới để tiếp tục góp phần vào phát triển bóng đá tại Việt Nam.
Cường đã cố gắng giúp Thể Công đi lên. Anh đã đào tạo nhiều cầu thủ trẻ tài năng và giúp họ trở nên tốt hơn. Các thành tựu của anh như từng trợ lý HLV U-17 và HLV trưởng U-20 đều cho thấy sức mạnh của anh trong việc dạy dỗ và huấn luyện cầu thủ. Anh đã giúp các cầu thủ trẻ tạo điều kiện cho việc phát triển và tiến bộ, giúp họ trở nên tốt hơn và trở thành cầu thủ chuyên nghiệp. Nguyễn Mạnh Cường đã bắt đầu sự nghiệp của mình trong vai trò Phó Giám đốc điều hành, trách nhiệm là HLV trưởng đội tuyển trong giải hạng Nhất. Tuy nhiên, Thể Công không trụ được lâu và phải chuyển giao quyền kiểm soát năm 2009 (cho đội bóng Thanh Hoá). Sau khi làm việc tại Trung tâm đào tạo trẻ Viettel trong một thời gian ngắn, Cường quyết định rời đi và chấp nhận thử thách mới khi vào Nam làm việc tại Trung tâm đào tạo bóng đá trẻ PVF. Với cương vị là Phó Giám đốc Điều hành, Nguyễn Mạnh Cường đã không ngần ngại đảm nhận trọng trách Huấn luyện viên trưởng tại giải hạng Nhất. Nhưng Thể Công không trụ được lâu và phải chuyển nhiệm vụ vào năm 2009 (sang Thanh Hóa). Sau một thời gian ngắn làm công tác đào tạo cầu thủ trẻ tại Trung tâm Viettel, Cường quyết định từ chức và đón nhận thử thách mới khi gia nhập Trung tâm đào tạo bóng đá trẻ PVF tại miền Nam. Với Cường, chỉ cần làm nghề bằng đam mê, truyền kinh nghiệm và tâm huyết với thể thao cho các cầu thủ trẻ. Điều thu hút anh đến với PVF chính là môi trường làm việc năng động, tràn đầy năng lượng, xung quanh là những cầu thủ kỳ cựu của “kỷ nguyên vàng” bóng đá Việt Nam như Nguyễn Hữu Đang, Trần Minh Chiến, Nguyễn Phúc Nguyên Chương, Nguyễn Liêm Thành, Trịnh Tấn Thành, Hứa Hiền Vinh, hay gần đây là Đinh Thế Nam, Nguyễn Quốc Trung, Châu Trí Cường. Dưới sự dẫn dắt của ông (có lúc là Trưởng đoàn, có lúc là Huấn luyện viên trưởng), các đội bóng từ U-15 đến U-19 của PVF đã liên tiếp giành chức vô địch quốc gia, giải VĐQG, trở thành một thế lực đáng gờm trên đấu trường bóng đá trẻ quốc gia. Thật tuyệt vời khi Mạnh Cường được tiếp tục hoạt động trong lĩnh vực bóng đá với môi trường mới tại PVF. Đó là một cơ hội tuyệt vời cho anh để tiếp tục truyền thụ kinh nghiệm và “ngọn lửa” nghề cho các lớp cầu thủ trẻ. Cùng với việc làm việc gần nhà, Mạnh Cường còn được phục vụ HLV Philippe Troussier, một tên tuổi lừng danh trong giới bóng đá. Điều này chứng tỏ rằng Mạnh Cường luôn luôn đặt uy tín và chuyên nghiệp lên hàng đầu, giúp cho công việc của mình trở nên hiệu quả hơn. "Mạnh Cường cho biết rằng, nếu muốn mô tả cuộc sống hiện tại của mình, anh chỉ cần sử dụng hai từ: may mắn. Anh đang làm việc tại Trung tâm PVF, được điều kiện tốt để phát triển, được hỗ trợ tận tình bởi các chuyên gia và đồng nghiệp. Ngoài ra, vợ của anh đang giảng dạy tại Đại học và con trai anh học tại Đại học kinh tế quốc dân, cả hai rất ủng hộ và đồng cảm với anh, nên anh sẽ tiếp tục làm tốt công việc của mình".

0 Nhận xét