Cái tên Nguyễn Văn Phụng đầu tiên được gắn liền với tôi và nhiều người hâm mộ bóng đá từ năm 1996, trong trận đấu Tiger Cup giữa ĐTVN và ĐT Indonesia. Tôi nhớ rõ, sau khi ĐTVN dẫn trước 3-1 và 3-2, ĐT Indonesia đã cố gắng giành chiến thắng bằng cách bắn phá khung thành. Tuy nhiên, tất cả những cống hiến đều bị Nguyễn Văn Phụng chặn đứng. Hình ảnh của Nguyễn Văn Phụng bay nhảy như làm xiếc giữa hai trụ của khung thành và bắt đầy đủ quả bóng được các cầu thủ của "thế hệ vàng" như Hồng Sơn, Huỳnh Đức vẫn thường nhắc tới. Vậy là chàng trai tuổi Mùi Văn Phụng đã tìm thấy niềm đam mê: bóng đá, mặc dù ban đầu chỉ biết đến từ những trận đấu giải trí với bạn bè. Với tài năng mạnh mẽ trong môn bóng chuyền, và những pha bay nhảy tuyệt vời như một thủ thành chuyên nghiệp, Văn Phụng đã trở thành một cầu thủ bất tận trong đội tuyển trường. Nhờ vào sự sắp đặt của số phận, Văn Phụng đã tìm thấy niềm đam mê của mình và đạt được nhiều thành tựu trong bóng đá. Từ đó, Văn Phụng trở thành một trong những thủ môn xuất sắc nhất của đội bóng Cảng Sài Gòn. Anh tạo dựng một tên tuổi cho mình trong giới bóng đá với những trình diễn xuất sắc và kỹ thuật thủ môn chuyên nghiệp. Văn Phụng giúp đội bóng chiến thắng nhiều giải đấu, đặc biệt là giải VĐQG vào năm 1997. Năm 2000, anh được chọn là thủ môn đại diện cho Liên đoàn bóng đá Việt Nam đến dự giải Đông Nam Á. Sau khi nghỉ hưu, Văn Phụng chuyển sang hướng dẫn dắt và trở thành huấn luyện viên cho nhiều đội bóng tại Việt Nam và đặc biệt là cho Đội tuyển bóng đá quốc gia. Với kinh nghiệm lâu năm trên sân cỏ và tài năng dạy dỗ, Văn Phụng đã giúp nhiều cầu thủ trẻ phát triển và trở thành cầu thủ chuyên nghiệp. Anh được kỳ vọng sẽ giữ cho tiến bộ của đội tuyển bóng đá Việt Nam trong tương lai.
Văn Phụng là một trong những thủ thành xuất sắc nhất trong giải hạng Nhì toàn quốc, nhưng anh ta chỉ đến đội bóng Cảng Sài Gòn một cách bất ngờ. Tuy nhiên, với tài năng đa dạng của mình, Văn Phụng đã đầu tưởng đến mắt xanh của HLV Phạm Huỳnh Tam Lang. Con đường thăng tiến của Văn Phụng bắt đầu từ đây, và anh ta đã nhanh chóng thay thế cho thủ thành lão làng Nguyễn Hồng Phẩm trong CLB. Mùa bóng 1993-1994, Văn Phụng được tin tưởng với vị trí chính thức tại trận đầu tiên của mùa giải, gặp Đà Nẵng. Tuy nhiên, vị trí gác đền là một trong những vị trí khắc nghiệt nhất trong bóng đá, vì vậy Văn Phụng cần phải cố gắng và chịu đựng nhiều khó khăn trong cuộc sống của mình. Ký ức “kinh hoàng” trên sân Phan Thiết (Bình Thuận) vẫn ám ảnh Văn Phụng như khắc ghi. Sai lầm của anh là nguyên nhân khiến đội nhà thua trận với tỷ số 0-1. Sai lầm này khiến Văn Phụng phải ngồi dự bị đến hết trận. Tuy nhiên, không hề có ý định bỏ cuộc, Văn Phụng quyết tâm lội ngược dòng và cơ hội đã đến ở trận lượt về. Lần này, không để lặp lại sai lầm, Văn Phụng đã ghi bàn ấn định chiến thắng cho đội bóng đất cảng, giúp đội nhà giành chiếc cúp V-League đầu tiên trong sự nghiệp. Phong độ xuất sắc trong màu áo CLB giúp Văn Phụng có một suất lên ĐTQG chỉ một năm sau đó. Tuy nhiên, dưới cái bóng của thủ môn lừng danh Nguyễn Văn Cường, Văn Phụng chỉ là sự lựa chọn thứ hai. Dù từng mắc sai lầm trong trận đấu ở sân Phan Thiết, Bình Thuận nhưng Văn Phụng vẫn nhớ như in. Sai lầm của anh ấy khiến đội nhận thất bại 0-1. Kết quả là anh ấy phải ngồi dự bị trong phần còn lại của trận đấu. Nhưng quyết tâm của anh không bao giờ dao động. Anh ấy quyết tâm trở lại và cơ hội của anh ấy đã đến trong trận đấu tiếp theo. Lần này, anh không lặp lại sai lầm mà thay vào đó là kiểm soát trận đấu, giúp đội nhà nâng cao chiếc cúp vô địch V-League đầu tiên trong sự nghiệp. Màn trình diễn xuất sắc của anh ấy trong màu áo câu lạc bộ đã giúp anh ấy có một suất trong đội tuyển quốc gia chỉ một năm sau đó. Tuy nhiên, dưới cái bóng của thủ môn huyền thoại Nguyễn Văn Cường, Văn Phụng chỉ được coi là sự lựa chọn thứ hai. Tuy nhiên, sự cống hiến chuyên nghiệp và niềm đam mê thể thao của anh ấy sẽ không cho phép anh ấy từ bỏ. Năm 1996, trong trận đấu đầu tiên cũng là trận cuối cùng của trận play-off tranh hạng ba Tiger Cup 1996 gặp Indonesia, Văn Phụng đã góp công lớn vào chiến thắng 3-2 của đội tuyển và được vinh danh là thủ môn xuất sắc nhất giải. cuộc thi đấu. Khi trở lại câu lạc bộ của mình, anh ấy đã được người hâm mộ chào đón nồng nhiệt bằng những tiếng hô vang tên anh ấy. Năm đó, anh cũng được bầu chọn là thủ môn xuất sắc nhất V-League.
Văn Phụng được biết đến với phong cách bắt bóng mạnh mẽ và khả năng phán đoán tiếp xúc với tiền đạo đối phương, đã tạo nên sức mạnh cho thương hiệu của mình. Trong màu áo của Cảng Sài Gòn, Văn Phụng đã sở hữu đầy đủ những danh hiệu cao quý nhất, bao gồm 3 giải VĐQG (1993-1994, 1997, 2001-2002), 2 Cúp QG (1992, 1999-2000) và 1 Cúp VĐ hạng Nhất QG năm 2004. Đồng thời, giai đoạn sụp đổ của bóng đá TP.HCM cũng đến với kỉ niệm khi nhiều ngôi sao như Huỳnh Đức và Văn Phụng phải chia tay với sự nghiệp của mình. Tuy nhiên, Văn Phụng quyết định từ bỏ bóng đá tại tuổi 36, năm 2006, khi tuổi tác đã gánh nặng và không cho phép anh giữ vững vị trí trên đỉnh cao của bóng đá. Văn Phụng, cựu thủ thành ĐTQG, bắt đầu chuẩn bị cho một chuyến hành trang mới, trở thành HLV để giúp giáo dục cho thế hệ trẻ. Qua thời gian của mình như cầu thủ, Văn Phụng đã chơi cho 2 đội bóng Quảng Ngãi và Cảng Sài Gòn, nhưng trong vai trò của một HLV, anh phải sẵn sàng trải nghiệm nhiều thử thách mới để theo đuổi đam mê của mình. Sau khi giảng dạy tại XSKT.Cần Thơ và XMXT.Sài Gòn, Văn Phụng hiện đang là HLV của đội bóng Hải Phòng. Anh chưa chắc chắn rằng đây sẽ là điểm dừng cuối cùng trong sự nghiệp HLV của mình. Ước mơ lớn nhất hiện tại của Văn Phụng là trở thành HLV cho đội bóng tại TP.HCM và có thể sống trong một căn nhà nhỏ tại đường Phan Xích Long (Quận Phú Nhuận) mà không phải lo lắng về tài chính. Với tuổi 48 hiện tại, Văn Phụng tin rằng anh đã sẵn sàng để theo đuổi ước mơ mới của mình. Trong cuộc sống "bóng banh", Văn Phụng đã bỏ lỡ nhiều cơ hội trở thành tỷ phú. Khi anh còn là một quân đội tại Cảng Sài Gòn, anh được ưu tiên mua đất giá rẻ tại vị trí đắc địa bởi lãnh đạo TP.HCM, nhưng giống như nhiều đồng đội khác, Phụng bỏ qua cơ hội này vì anh không muốn suy nghĩ quá xa về tương lai. Với mức lương chỉ có 3-4 chỉ vàng mỗi tháng, một mức lương mơ ước của nhiều người, Phụng tự nhận "Không thể tiêu hết được số tiền đó. Sự vui tưởng nghĩ khi đó chỉ là chơi bóng banh và thỉnh thoảng mua điện thoại mới". Sau nhiều năm trải qua, Văn Phụng cũng từ từ tích lũy được một căn hộ tại TP.HCM và quyết định gắn bó với nơi đó trong thời gian dài. Là con trai thứ ba trong gia đình có 5 chị em, Phụng tự hào vì đã có thể đảm bảo cho cuộc sống yên bình cho mình và gia đình. Văn Phụng có vẻ hài hước và hiền lành khi nói về cảm giác khi đóng vai trò cầu thủ dưới cái bóng của người đồng nghiệp Nguyễn Văn Cường. Anh nhận thấy rằng cuộc đời đã cho anh nhiều điều mà người khác muốn và anh không cảm thấy tiếc nuối gì về quá khứ. Anh cũng cho rằng, nếu có mơ ước, anh muốn góp sức cho ĐTQG trong các giải đấu lớn. Văn Phụng cũng chia sẻ rằng tính cách hiền lành, cần mẫn như một chú ong thợ và tác phong chuyên nghiệp của anh là tấm gương cho những người trẻ học hỏi. Anh cầu thủ chấp nhận vai trò dưới cái bóng của Nguyễn Văn Cường vì lợi ích của đội và cho rằng mỗi HLV có một cách riêng để chọn người.

0 Nhận xét