Sau bảy năm, Tăng Tuấn đã chấm dứt sự nghiệt ngã sau lời ám chỉ của bầu Đức. Tuy nhiên, Phố Núi với Tuấn vẫn như một hoa hồng có gai. Như nhiều cậu bé khác ở miền quê nông thôn nghèo, Tăng Tuấn đã đến với bóng đá với mục đích "cất ngôi nhà cho bố mẹ, xây tương lai cho bản thân". Anh rời Triệu Sơn để gia nhập lò đào tạo trẻ Thanh Hóa khi mới 13 tuổi. Ở độ tuổi 16, Tuấn đã bị trả về vì thể hình nhỏ bé và bị chấn thương hơn hai tháng. Đó là thời gian khó khăn đối với chàng trai sinh năm 1986 này. Tuấn đã suy nghĩ về tìm một hướng đi khác. Một lần tình cờ, anh đến Kon Tum chơi và gặp "người mai mối" đưa anh xuống Gia Lai. Lúc đó, bầu Đức đưa về Pleiku những chân sút nổi tiếng như Kiatisak, Dusit,... Tất cả các cậu bé đều muốn gặp thần tượng của mình. Tăng Tuấn cũng vậy. Anh quyết tâm thi đấu và cuối cùng đã được đội bóng Gia Lai chấp nhận. "Khi tôi chọn bến đỗ Gia Lai, tôi chỉ mong lên đó được xem anh Kiatisak tập luyện, thi đấu để học hỏi nhiều hơn", Tuấn kể lại. Tuy nhiên, ở Pleiku, Tuấn không tranh đấu với những bức tranh màu hồng. "Tôi chỉ xem HAGL thi đấu vào cuối tuần, còn các buổi tập thì rất ít được xem", Tuấn nhớ lại thời điểm đó với giọng nói trầm lại. Anh đã tập luyện vất vả trong ba năm tại Sở TDTT Gia Lai với những điều kiện khó khăn, nhưng vẫn tự mình đứng lên. May mắn đã đến với anh, khi năm 2006, bầu Đức đã mượn lứa cầu thủ của Sở để tham dự giải U21 Quốc gia tại Đà Nẵng. Tuấn đã chơi tốt và trở thành Vua phá lưới, sau đó ký hợp đồng với HAGL. Giấc mơ của anh đã thành sự thật khi được chơi bóng và học hỏi cùng các thần tượng như Kiatisak, Dusit, Taiwan, Thonglao... trong đội HAGL. Tuy nhiên, sau 5 năm thi đấu cho HAGL, Tuấn nhận ra rằng anh chỉ được đánh giá bằng đồng lương và không có danh hiệu. "Cơm áo gạo tiền" và danh hiệu chính là thước đo để cầu thủ theo đuổi, chứ không phải giấc mơ hão huyền.
Sau 5 năm gắn bó và hoàn tất hợp đồng với HAGL, Tuấn đang chuẩn bị bước vào bản hợp đồng chuyên nghiệp đầu tiên trong đời. Tuấn mừng thầm vì được ký hợp đồng chuyên nghiệp, anh sẽ có tiền trang trải cuộc sống, có cơm ăn áo mặc. 5 năm qua, dù lăn lộn trên sân bóng, nhưng sau khi nhận lương, thưởng, Tuấn chẳng còn lại bao nhiêu. Anh vẫn có mối liên hệ đặc biệt với đội bóng quê hương. Tuấn đã liên hệ với đại diện CLB để đàm phán hợp đồng. Với kỹ năng và bảng thành tích của mình, Tuấn được nhiều CLB săn đón. Các CLB sẵn sàng chi một số tiền không nhỏ để có được sự phục vụ của chân sút Thanh Hóa này. Ông Tuấn vẫn ưu tiên HAGL nhưng đôi bên không tìm được tiếng nói chung bởi số tiền đội bóng này đưa ra chỉ bằng một nửa so với các CLB khác. "Tôi vẫn muốn thi đấu lâu dài cho đội tuyển. Tuy nhiên, tôi muốn thử sức mình ở môi trường bóng đá mới, ở một đội bóng có tham vọng vô địch. Khi đó, nhiều CLB muốn liên hệ với tôi nhưng Tôi quyết định đến Bình Dương vì tôi muốn đạt được điều gì đó trong sự nghiệp của mình". Tuấn tiết lộ, trước đây anh từng làm việc với HAGL nhưng giữa hai người không có tiếng nói chung. Chỉ đến khi người trực tiếp của HAGL khuyên anh sang đội bóng khác, anh mới chuyển sang CLB mới. Với ông Tuấn, rời HAGL không chỉ vì tiền bạc, danh hiệu, sự tôn trọng mà còn vì thế hệ cầu thủ trước đó như một tấm gương soi. Minh Thiện, Chu Ngọc Cảnh và một số bạn khác cũng gặp tình huống tương tự như Tuấn. Họ làm việc với HAGL với số tiền chỉ bằng một nửa so với các đội bóng khác nhưng chấp nhận đổi lấy sự gắn bó lâu dài với HLV. Sự ra đi của Tuấn khiến bầu Đức cay đắng nhận xét: “Cầu thủ Việt Nam càng lớn càng vô ơn”. Câu nói này khiến Tuấn vô cùng đau lòng. “Ngụ ý của Bầu Đức là ông nuôi tôi từ nhỏ, nhưng thực tế, Bộ TDTT Gia Lai nuôi tôi từ năm 2003 đến 2007, khi tôi ký hợp đồng chuyên nghiệp với HAGL. còn trẻ, khi về HAGL tôi không được hỗ trợ tài chính gì, thời điểm ký chỉ nhận lương và thưởng, ngoài ra không có lợi ích tài chính nào khác”.
Tăng Tuấn đã đối mặt với nhiều khó khăn và thử thách trong sự nghiệp bóng đá của mình. Tuy nhiên, anh vẫn không dừng lại và cố gắng tìm một hướng đi mới. Sau khi bị chấn thương, Tăng Tuấn đã suy nghĩ về việc tìm một hướng đi khác. Tuy nhiên, đam mê bóng đá của anh vẫn rất lớn và anh không muốn từ bỏ giấc mơ của mình. Với sự kiên trì và nỗ lực, Tăng Tuấn đã đạt được thành công trong sự nghiệp bóng đá của mình. Dù không đạt được những thành công lớn trong sự nghiệp bóng đá, Tăng Tuấn vẫn là một tấm gương sáng cho những người trẻ có ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Anh đã cho thấy rằng bất kể có những trở ngại và khó khăn nào, sự kiên trì và nỗ lực vẫn là chìa khóa để đạt được thành công. Một lần tình cờ, Tăng Tuấn đi lên Kon Tum chơi và gặp được người đưa anh xuống Gia Lai. Lúc đó, bầu Đức đã đưa về Pleiku những cầu thủ nổi tiếng như Kiatisak, Dusit,... Tăng Tuấn cũng muốn được gặp thần tượng của mình. Anh quyết tâm thi đấu và cuối cùng đã đậu vào đội bóng của Gia Lai. "Khi tôi chọn bến đỗ Gia Lai, tôi chỉ mong lên đó được xem anh Kiatisak tập luyện, thi đấu để học hỏi nhiều hơn", Tăng Tuấn kể lại. Và khi anh rời đội bóng, không thể giữ anh ở lại nên bầu Đức bực tức nói lên câu nói đó. "Bản thân tôi chịu rất nhiều áp lực với câu nói đó", Tăng Tuấn trải lòng. Ở HAGL, Tăng Tuấn không chỉ lo "cơm áo gạo tiền" mà tương lai sau này của anh vẫn không biết đi đến đâu vì tiền đâu để lo. Nhưng khi về Bình Dương, anh có tất cả. "Từ sự quan tâm của lãnh đạo đội bóng đến tinh thần, kinh tế, tất cả mọi thứ trong thời gian gắn bó với Bình Dương tôi đều được nhận. Điều này giúp tôi thoải mái để yên tâm thi đấu, không phải lo về vấn đề sau", cựu tiền đạo gốc Thanh Hóa chia sẻ. Về Bình Dương, Tăng Tuấn đổi đời nhưng sóng gió chưa một ngày buông tha anh dù đã rời phố Núi. Anh đá tốt, đá hay nhưng chưa một lần được lên các ĐT Việt Nam sau đó. Tuấn trăn trở ngày đêm. Những lúc có đợt tập trung, Tuấn nhấp nhô hy vọng lắm nhưng rồi, anh cay đắng biết được sự thật.

0 Nhận xét