CẦU THỦ MAI DUY DƯỠNG

Mai Duy Dưỡng sinh năm 1918 mất năm 2016) sinh ra ở Nam Định trong một gia đình khá giả nổi tiếng, là một cầu thủ bóng đá và vận động viên bóng bàn quốc gia, người đã trở thành nhà vô địch Đông Dương ở cả hai môn thể thao này. Thuở nhỏ, ông chơi thân với nhà văn Nguyên Hồng, rất giỏi chơi bi và đặc biệt là đá bóng bằng quả bưởi, vải cuộn, bóng ống. Duy Dưỡng bắt đầu chơi bóng bàn từ năm 1936 sau khi xem một giải đấu do trường Thăng Long ở Hà Nội tổ chức. Năm 1943, ông đoạt huy chương vàng nội dung đôi nam tại Giải vô địch bóng bàn Đông Dương. Năm sau, 1944, ông cùng đội tuyển Việt Bắc giành chức vô địch. Sau khi tham gia cách mạng năm 1945, Duy Dưỡng trở thành một trong sáu thành viên sáng lập của Hội Thanh niên Thể thao do Dương Đức Hiền đứng đầu, gồm có Nguyễn Huy Khôi, Vũ Quang Tiệp và một số người khác. Năm 1954, ông được chuyển từ Vụ điện ảnh Bộ Văn hóa về Đoàn Thể thao Thanh niên Thành ủy Hà Nội, nơi ông giữ chức Trưởng bộ môn bóng bàn. Từ năm 1959 đến năm 1982, ông là Tổng thư ký Liên đoàn Bóng bàn Việt Nam, và từ năm 1982 đến năm 1992, ông là Phó Chủ tịch.

Ông Mai Duy Dương sinh năm 1918 tại Nam Định. Dù nổi tiếng với thành tích trong môn bóng bàn nhưng anh lại bắt đầu sự nghiệp với bóng đá, thậm chí chuyện tình của anh cũng bắt đầu từ sân bóng. Ông vẫn nhớ như in ngày 25-12-1935 gặp lại tri kỷ trên sân bóng và gần hai năm sau họ kết hôn. Vợ anh là một người phụ nữ đã hết lòng vì cuộc đời và sự nghiệp thể thao lẫy lừng của anh. Suốt cuộc đời theo chồng chinh chiến, bà trân trọng từng tấm ảnh, kỷ niệm về những trận đấu của ông để khi về già hoài niệm về quá khứ. Bà đã qua đời nhưng những tư liệu mà bà lưu giữ về một thời huy hoàng của bóng bàn Việt Nam sẽ còn mãi. Ông Dương là người đặt nền móng cho sự phát triển của bóng bàn Việt Nam. Anh cũng là một tài năng hiếm hoi từng đoạt chức vô địch cả bóng bàn và bóng đá Đông Dương. Ban đầu, anh chọn chơi bóng đá vì cho rằng bóng bàn quá buồn tẻ và kém hấp dẫn. Tuy nhiên, quan điểm của anh đã thay đổi khi anh 18 tuổi và xem giải vô địch bóng bàn ở Nam Định, nơi có nhiều võ sư đến từ Hà Nội và Nam Định tranh tài. Anh nhận ra rằng bóng bàn cũng có thể là một môn thể thao mạnh mẽ và đẹp mắt, đặc biệt là với trang phục sành điệu của các cầu thủ. Từ đó, anh bắt đầu tập bóng bàn, thậm chí bỏ ăn, chơi bi để kiếm tiền đóng hội viên Hội bóng bàn Nam Định. Sau một vài tháng rèn luyện, ông bắt đầu tham gia giải bóng bàn ở thành phố Nam Định. Dù rất đáng tiếc, lá thăm may mắn không mỉm cười với ông khiến anh sớm đụng độ với cao thủ số một của giải, Nguyễn Quý Trạch. Hoảng sợ, ông suýt nữa đã từ bỏ vài bài, nhưng may mắn thay, ông gặp được người bạn thân là nhà văn Nguyên Hồng. Nguyên Hồng biết ông lo lắng nên đã khuyên anh rằng không cần sợ hãi, vì anh chỉ là một kẻ vô danh, tiểu tốt, thua cũng là chuyện bình thường. Với sự khích lệ của Nguyên Hồng, ông Dưỡng quyết định tiếp tục thi đấu. Trong trận đấu, ông đã tung ra những đòn vụt tấp vụt tới, làm cho Nguyễn Quý Trạch không biết phải trả lời sao và chấp nhận thua. Nguyên Hồng rất vui mừng và đã rủ ông đi uống một cốc nước dừa ngọt ngào, một hương vị mà ông Dưỡng vẫn còn nhớ đến bây giờ. Với kinh nghiệm là một cầu thủ trong đội bóng đá Nội Châu Hà Nội, ông Dưỡng đã đến Hà Nội để đá bóng và tham gia hội chợ sau một tháng. Lúc đó, tại Hà Đông, ông cũng tham gia giải bóng bàn. Trong trận đấu đầu tiên, ông đã chiến thắng, nhưng ở trận thứ hai, ông đã gặp một đối thủ khác cũng rất mạnh, Phan Tất Đạo. Sau khi nghe tin ông Dưỡng đã đánh bại Nguyễn Quý Trạch, ông Đạo đã áp dụng chiến thuật vụt tấp của ông để chống lại ông. Kết quả là ông Dưỡng đã thua, vì gặp phải đối thủ cũng vụt tấp như mình. Từ trận đấu đó, ông Dưỡng rút ra bài học quý giá là nếu muốn thắng, anh cần phải tìm chiến thuật khác.

Tại giải đấu đó, ông Dưỡng còn gặp được kỳ thủ Phạm Gia Chất có kỹ thuật xử lý bóng điêu luyện. Ông Dưỡng sốt sắng xin ông Chất dạy học, nhưng được cho biết ông còn nhỏ quá, khi nào lớn hơn sẽ quay lại. Quyết tâm học hỏi, ông Dưỡng thử xoay quả bóng trái, phải, xoay bốn hướng nhưng không tài nào tìm ra bí quyết xử lý bóng. Sau đó, anh gặp lại anh Chất tại một giải vô địch ở Nam Định và anh Chất đã giành chiến thắng nhờ kỹ năng xử lý bóng của mình. Điều này càng thôi thúc quyết tâm xử lý bóng thành thạo của ông Nuôi. Anh ấy mang theo một quả bóng bàn đi khắp mọi nơi, nhưng đôi bàn tay nhỏ bé của anh ấy khiến việc trau dồi kỹ năng của anh ấy trở nên khó khăn. Thuở nhỏ ông chơi bi với nhà văn Nguyên Hồng và bắn bi rất giỏi. Ông đã sử dụng kỹ thuật tương tự để áp dụng thành công độ xoáy cho bóng bàn, tạo ra những cú giao bóng khó mà ngay cả những tay vợt hàng đầu thời bấy giờ cũng không thể trở lại. Tháng 10 năm 1937, ông ra Hà Nội thi đấu bóng đá và bóng bàn. Đánh bóng xong, anh cầm hòa đối thủ bóng bàn và không may gặp phải tay vợt lão luyện Nguyễn Hùng Vinh, người vừa đánh bại tay vợt số một Nam Định Nguyễn Đình Thi với tỷ số 2-0. Vốn đã nản vì thi đấu cam go, anh Dưỡng càng choáng váng khi HLV Vinh hỏi: "Anh ăn chưa? Chưa thì đi ăn đi, không thì thi đấu không nổi". Trận đấu bắt đầu lúc 7 giờ tối. còn ông Dưỡng loay hoay tìm chỗ đứng, nhất là trước nụ cười trịch thượng của đối thủ.

Sau khi bị dẫn 1-4, ông Dưỡng lúng túng không biết phải làm gì tiếp theo. Tuy nhiên, khi nghe một người bạn bên ngoài nhắc đến việc búng bóng, ông nhớ ra miếng mới rèn được và bắt đầu búng bóng. Sau 5 quả giao bóng đầu tiên, đối thủ không thể đỡ được bất kỳ quả nào. Kỹ thuật đánh bóng bằng tay trái của ông xuất phát từ một giải đấu tổ chức ở Thái Bình vào năm 1943. Vì đối thủ biết ông đánh thuận tay phải, nên họ tấn công theo hướng ngược lại. Nhưng ông Dưỡng đã nghĩ ra chiêu chuyển sang đánh bằng tay trái khi bị dẫn trước 1-2, và khiến đối thủ bối rối vì những cú đánh trái tay. Ông đã giành chiến thắng ở hiệp 3 với tỷ số 13-7, sau khi giao 40 quả bóng mà đối thủ không thể đỡ được bất kỳ quả nào. Từ đó, ông Dưỡng trở thành một biệt tài bóng bàn, có thể chơi bóng bàn đều bằng cả hai tay. Ở hiệp tiếp theo, ông khiến đối thủ loạn lên khi thay đổi giữa việc đánh bằng tay phải và tay trái. Hiệp 3 kết thúc với tỷ số 21-10 nghiêng về phía ông Dưỡng, và từ đó ông trở thành một trong những tay vợt bóng bàn được kính nể trong giới bóng bàn. Nhờ khả năng búng bóng và chơi bóng bằng cả hai tay mạnh mẽ, người đàn ông đã đánh bại nhiều VĐV nổi tiếng trong thời điểm đó. Tại giải đấu do Pháp tổ chức, ông thậm chí còn đánh bại hàng loạt cao thủ của Pháp, khiến quan Ba phải xấu hổ trở về. Ông giành nhiều danh hiệu cao quý vào thời điểm đó, bao gồm chức vô địch Bắc Kỳ năm 1941 và giải Trung-Bắc Kỳ năm 1942. Một kỷ niệm đáng nhớ của ông là khi tham gia giải vô địch bóng bàn Đông Dương vào tháng 8/1943, với sự tham gia của 5 đội tuyển. Tại giải đấu này, ông và Nguyễn Hữu Chấn (Hà Nội) đã vượt qua bộ đôi nổi tiếng Poulet - Poussin của Nam Kỳ với tỷ số 3-2 ở vòng loại, sau đó thắng đôi Tất - Khang 3-1 ở chung kết để giành ngôi vô địch.


 

Sau đó, ông được chọn vào đội tuyển Bắc Kỳ đá bóng và góp mặt tại giải vô địch bóng đá Đông Dương tại Cao Miên vào tháng 1/1944, cùng với 7-8 cầu thủ khác của đội bóng Cotonkin (Nam Định). Đội bóng của ông đã tạo ra hàng loạt bất ngờ khi hạ tuyển Lào và Trung Kỳ để vào đá chung kết với đội Nam Kỳ, giành chiến thắng và giành ngôi vô địch Đông Dương. Nhờ thành tích lẫy lừng và đóng góp trong phong trào kháng chiến kiến quốc, ông được bổ nhiệm làm trưởng ban Thể dục thể thao thuộc Ty Thanh niên, Thể dục Nam Định. Sau đó, ông trở thành trưởng ban trung ương bóng bàn Bắc Kỳ đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và làm trưởng ban TDTT Hà Nội vào năm 1954. Hai năm sau, ông trở thành trưởng bộ môn bóng bàn trung ương. Từ năm 1959 đến 1982, ông làm Tổng thư ký hội bóng bàn Việt Nam.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét