Tại ngôi nhà của gia đình Nguyễn Thị Muôn ở thôn Phúc Trại, xã Tân Minh, huyện Thường Tín, Hà Nội, không khí trở nên sôi động từ chiều, một tiếng trước khi trận đấu bắt đầu. Bà ngoại của Muôn, dù tuổi cao sức yếu, cũng đến để cổ vũ cháu gái. Mẹ Muôn thắp nhang trên bàn thờ tổ tiên để cầu mong may mắn cho con và đây là thói quen của gia đình họ. Bố của Muôn, ông Nguyễn Văn Thơ, cho biết gia đình thường thắp nhang để bày tỏ lòng thành kính và cầu nguyện cho Muôn không gặp chấn thương và thi đấu tốt trên sân. Mọi người đổ về nhà ông Thơ để xem trận đấu và cả làng đều biết tin Muôn thi đấu. Khi trận đấu bắt đầu, cả nhà im lặng và chỉ có tiếng quạt gió quay vòng trong buổi chiều nóng bức. Mọi người dõi theo từng pha bóng trên màn hình tivi và thỉnh thoảng lại phê phán trọng tài và đội khách. Người em gái của Muôn, hiện đang sinh sống ở Chúc Sơn, liên tục điện thoại về hỏi thăm tình hình trận đấu. Bà Sòng và ông Thơ bận rộn tiếp khách, nhưng vẫn nỗ lực trả lời điện thoại để cập nhật cho em gái của Muôn. Bất ngờ, Thái Lan vươn lên dẫn trước. Bầu không khí trong phòng sa sút, ông Thọ không giấu nổi sự thất vọng khi liên tục phàn nàn về việc 2 hậu vệ Việt Nam không cản được tiền đạo Thái Lan ghi bàn. "Tôi đã xem Muôn và đội tuyển Việt Nam thi đấu rất nhiều. Tôi có linh cảm không tốt về trận đấu này", anh nói. Một lần nữa, điều bất ngờ xảy ra khi Thái Lan nhân đôi cách biệt. Nỗi thất vọng trong căn nhà nhỏ dường như cũng nhân đôi. Ban đầu, có rất nhiều người, nhưng càng về cuối, chỉ còn hai cụ già dán mắt vào màn hình TV. Thi thoảng, bà nội lại tất bật ra ngoài chuẩn bị đồ ăn thức uống, để ông Thọ một mình cổ vũ đội con gái. Đáng tiếc, hy vọng lội ngược dòng của tuyển Việt Nam đã không thành hiện thực, cặp đôi chỉ trải qua giây phút vui sướng thoáng qua khi Việt Nam gỡ hòa 1 bàn. Sau khi trận đấu kết thúc, khi bà Sòng và ông Thơ ngồi bên mâm cơm, nỗi buồn chưa hề giấu được trên khuôn mặt bà Sòng: "Nếu thắng thì bây giờ nó đã gọi điện về rồi, nhưng thua như thế này thì chắc là nó đang khóc đấy." Ông Thơ đồng cảm với vợ và thở dài: "Công sức và sự chuẩn bị của bao nhiêu ngày đêm đổ xuống sông biển chỉ vì một trận đấu. Cháu nó đáng tiếc quá, một cơ hội hiếm có mà không thể nắm bắt được”. Bữa cơm tối trở nên u ám hơn. Cậu em trai của Muôn, người con út trong nhà, vội vàng xong bát cơm rồi xin phép đứng dậy. Cả nhà còn lại đều chìm trong nỗi buồn và nghẹn ngào với những cụm từ "giá như" đầy nuối tiếc trong căn nhà nhỏ ở vùng quê.
Nguyễn Thị Muôn đã tỏa sáng với tài năng và đam mê với bóng đá từ khi còn nhỏ. Không giống như các cô bạn cùng trang lứa, Muôn đã dành thời gian với đôi chân trần và quả bóng nhựa cũ mèm, vui đùa cùng đám con trai trong khoảng ruộng nhỏ. Nhờ sự động viên và hỗ trợ của gia đình, cô đã có cơ hội phát triển và nổi bật với những pha xử lý bóng tinh tế, đẳng cấp hơn hẳn các đối thủ cùng trang lứa. Vì vậy, cô đã được các tuyển trạch viên để mắt và bắt đầu bước vào nghiệp cầu thủ. Tuy nhiên, để đạt được thành công trong bóng đá, Nguyễn Thị Muôn đã phải trải qua nhiều khó khăn và thử thách, đặc biệt là khi cô gặp chấn thương đứt dây chằng đầu gối vào năm 2007. Nhiều người nghĩ rằng, cô sẽ phải chấm dứt sự nghiệp vì chấn thương nặng, nhưng với tinh thần quyết tâm và nỗ lực không ngừng, Muôn đã vượt qua khó khăn và trở lại sân cỏ với niềm hạnh phúc và sự động viên từ gia đình. Thành công của cô là một lời khẳng định cho niềm đam mê và sự cố gắng không ngừng nghỉ của một tài năng bóng đá đích thực. Với sự quyết tâm và nỗ lực không ngừng, Nguyễn Thị Muôn đã trở lại sân cỏ vào năm 2008 sau chấn thương đầy thử thách. Sự hợp nhất giữa bóng đá nữ Hà Nội và Hà Tây đã mở ra cánh cửa thành công cho cô khi cô được coi là một trong những mắt xích không thể thiếu của đội Hà Nội. Với phẩm chất của một tiền vệ lĩnh xướng, Muôn đã thể hiện xuất sắc khả năng di chuyển chiến thuật, điều tiết nhịp độ và tham gia tấn công ghi bàn từ các cự ly khác nhau, trở thành một nhân tố không thể thiếu ở Đội tuyển Quốc gia. Cô đã đạt được vô số thành tích lớn nhỏ và giành được nhiều danh hiệu như Vô địch Quốc Gia cùng CLB Hà Nội và các danh hiệu Đội tuyển Quốc gia. Dù đã 30 tuổi và bước chạy không còn thanh thoát như xưa, Nhưng Nguyễn Thị Muôn vẫn là một tiền vệ tài hoa của bóng đá nữ Việt Nam. Chúng ta hy vọng cô sẽ tiếp tục chân cứng đá mềm, quyết tâm giúp CLB Hà Nội đạt được chức Vô địch và tô điểm thêm cho thành tích của một cô gái vàng bóng đá Việt.

0 Nhận xét